Hiển thị các bài đăng có nhãn Gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

Cung bậc của cảm xúc


Có những lúc  ta cảm thấy lòng mình trống trải, hay đầy ắp những mệt mỏi của đời thường, muốn đóng cửa nhốt mình lặng im trong ngôi nhà nhỏ nhưng sâu thẳm trong lòng  mình vẫn mong muốn có ai đó sẽ đến gõ cửa để tìm mình..
Cuộc sống có bao giờ người ta biết mình đã mấy lần trải qua những giây phút, những giai đoạn mâu thuẫn như vậy?! có những lúc thấy mình như một đứa trẻ con, lúc buồn lúc vui, lúc hiền lành nhẹ tênh như lông hồng, thanh khiết như nắng ban mai, lúc bùng phát như một ngọn lửa sẵn sàng thiêu đốt mọi thứ. Không ít lần  cảm giác mình như một con nhím xù lông sẵn sàng đâm những vết sắc nhọn vào lòng ai đó làm chạm đến tự ái của mình, rồi lại tự thu mình trong cái vỏ ốc với những khắc khoải, ray rứt.
Cuộc sống và tâm trạng cứ nhảy múa theo những cung bậc của cảm xúc, có lúc cảm giác mình ngập ngụa trong những ngột ngạt của đời thường, muốn trốn tránh, muốn đập tan mọi thứ quanh mình để giải tỏa cơn thịnh nộ của nội tâm, rồi lại lặng im trong chính cơn sóng của lòng mình, nghe tâm hồn mình trống rỗng.
Xem thêm:
mụn cóc sinh dục giả
Phía sau những hờn giận, những giây phút chỉ muốn xô đẩy mọi thứ ra xa, muốn  cô lập mình trong những dằn xé bất ổn, rồi lại vội vã tìm kiếm và day dứt. Sâu thẳm nhất trong trái tim mình, ta vẫn mong ai đó cảm nhận và chia sẻ được, vẫn mong một cảm giác ấm áp để xoa dịu  những vết thương tiềm ẩn. Đôi lúc cảm nhận rõ  những  cơn đau, chợt hiểu rằng nó còn đau là nó vẫn còn tồn tại, dẫu có lúc nó mệt mỏi, buồn bực, bùng nổ và khắc khoải đến vô cùng.
Ta vẫn sống trong cảm giác xoay vòng như một con xúc xắc, nhưng chưa ai nói rằng người ta đau thì người ta sẽ thôi không yêu nữa, và nếu trái tim vẫn còn chạm đến cánh cửa của cảm xúc rung động, dẫu sự rung động ấy mỏng manh như một sợi tơ thì cũng hãy cứ đón nhận nó như một điều huyền dịu nhất mà cuộc sống đã ban tặng, bởi lẽ không có điều gì đẹp đẽ bằng những cung bậc của cảm xúc  trong trái tim mỗi con người.
...St....

Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013

Thư gửi con


“Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố lên kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung!

Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.
http://muncocsinhduc.net/cach-nhan-biet-chinh-xac-benh-mun-coc-sinh-duc.html


Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ... mà hãy lắng nghe!

Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ... và bố mẹ đã làm vì con.


Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được luôn luôn, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.
http://muncocsinhduc.net/5-dieu-can-biet-ve-benh-mun-coc-sinh-duc.html

Con hãy nhớ... lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.


Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu.

Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều... từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.


Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói... hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận... vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!


Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!... vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.

Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa... hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.


Và một ngày như một ngà*y sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng... bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.*
http://muncocsinhduc.net/co-nen-ap-dung-cach-dieu-tri-mun-coc-sinh-duc-tai-nha-khong.html


Con đừng oán giận và buồn khổ... vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.


Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!... và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ "sinh tồn".


Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.


Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.

Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời.


Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều...


Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại...


Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.


Thương con thật nhiều...


Bố mẹ..."

...St...