Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài viết của tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài viết của tôi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

Hoài niệm


Trà chanh tình yêu: Có những cảm xúc và những giấc mơ không ai biết. Ta đắm chìm trong những suy tư chỉ một mình mình. Thoáng chút những hoài niệm chợt hiện ra...


Ta đã từng thức dậy thật sớm để lắng nghe những bản nhạc không lời, để nhâm nhi cốc cafe đắng còn ấm trên tay, để lững thững dắt xe ra khỏi nhà, hòa mình vào dòng người đang vội vã, ta từ từ đi theo quán tính, trên con đường đến cơ quan, để biết rằng cuộc sống không có gì phải vội vã…
http://muncocsinhduc.net/thuoc-tri-mun-coc-sinh-duc-hieu-qua-la-gi.html

Ta đã từng cả tuần không dùng điện thoại, không facebook, không hẹn hò, không cà phê, không la cà quán cóc với ai cả, cảm giác như mọi người đang lao đi về phía trước còn mình thì ở lại, ở một góc nhỏ nào đó của cuộc đời, dõi theo những con người rộn rã ngoài kia…
Ta đã từng rời xa thành phố thân yêu này đến một nơi hoàn toàn xa lạ, một năm thời gian đủ dài để cảm nhận cái cô đơn, để sống lại những kỉ niệm trong khung trời riêng của mình, những kí ức đã qua, những điều hiện tại tưởng chừng rất hiển nhiên nhưng lại quá chông chênh. Để rồi, những khoảng trống trong tâm hồn mỗi ngày một rộng ra, cô đơn và hụt hẫng nhiều hơn. Chợt giật mình phát hiện, mình đã đánh rơi nhiều điều đáng quý, nhiều người mà mình đã từng quen. Đến nỗi khi gặp lại chỉ có khả năngtrao nhau những nụ cười gượng gạo, còn cái nhìn thì ráo hoảnh…

Ta đã từng ngồi hàng giờ bên hiên cửa sổ ngắm mưa rơi trên mái ngói, qua từng ô cửa kính, ngắm từng giọt mưa trong suốt vươn mình tìm về mặt đất… rồi vỡ tan… hòa vào dòng nước trôi lặng lẽ. Mưa ẩn chứa ma lực kỳ lạ làm sao! Làm cho người yêu nó phải bồi hồi bao cảm xúc…

Ta đã từng đi hái những bông hoa, cỏ dại ở sau vườn chỉ vì thấy nó đẹp, nó nên thơ và ta hiểu rằng ta cần đơn sơ như những hoa dại lá cỏ đó.
http://muncocsinhduc.net/nhung-nguyen-nhan-bi-mun-coc-sinh-duc-nu-khong-ngo-den.html

Ta đã từng ngồi chời xe bus hàng giờ đồng hồ. Không than thở! Ta trân trọng những giây phút đó bằng việc ngắm những dòng người qua lại, chen lấn nhau… dù mình có ra sao thì cuộc sống vẫn tiếp diễn. Yêu đời đi nhé!

Ta đã từng ...
...HieuBio...

Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2013

Mùa đông và Em

Anh viết tặng em bài thơ, về mùa đông thương nhớ.

Nghe nồng nàn hơi thở, trong cái lạnh tái tê.

Bao nỗi nhớ ùa về, bàn tay em ấm áp.

Bàn chân trần trên cát, lạnh mát dưới bàn chân.

Biển tĩnh lặng mùa đông, thiếu bước chân du khách.

Hòa vào cơn gió lạnh, ta xích lại gần nhau.

Trao em mối tình đầu, một tình yêu duy nhất.

Yêu là trao và nhận

Hay đơn giản… Chỉ là hận và đau?

Nếu tình yêu có phép nhiệm màu

Xin xóa tan những khoảng trời xa lạ

Để trái tim thôi đừng buốt giá.

Cho chúng mình mãi mãi bên nhau

HieuBio

Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012

Đăk Lăk những chiều mưa

Dạo này buổi chiều Đăk lăk thường có mưa, những trận mưa lớn tầm tã và kéo rất dài. Có khi mưa suốt buổi chiều, kéo dài đến nửa đêm, đến mãi sáng hôm sau..



Chiều nay thôi, ta chạm một cơn mưa thật gần, ngắm một người con gái đẹp lạ lùng khi khóc. Ta chạy trong màn mưa như thể đang tìm phương hướng, ta chạnh lòng một nỗi buồn mơ ... 

"Gạt kỉ niệm vào một ngăn tủ lớn, 
để khi mưa không làm em hoen mi".- Khuất Hương -

Ta đã từng như em. Đã từng uống những giọt mưa để khỏa lấp đi những nghẹn ngào nóng nực trong cuống họng. Đã từng một mình đi bộ dưới mưa, thưởng thức cái lạnh cóng của từng giọt mưa như những mũi kim châm vào da thịt. Há miệng, thè lưỡi nếm vị nước mưa nhạt tan trên vị giác ...

Ta đã từng như em. Đã từng chạy trong cơn mưa tìm một dáng hình quen. Đã từng bước qua những nhức nhói con tim. Đã từng rơi nước mắt... Đã từng đặt tay ôm lấy lồng ngực trái, dỗ dành trái tim ngoan hiền hơn trong chia ly.


Có chút gì trong ta tê tái. Ta nhớ những gì đã là kỷ niệm. Năm năm, mười năm... vẫn vẹn nguyên như ngày hôm qua. Người năm nào giờ ngủ yên dưới những lớp thời gian mờ phủ. Ta năm nào giờ áo đã phai dần sương gió. Vậy mà sao mưa vẫn mưa xưa...

Biết có người thèm khóc. Khóc vì một nỗi đau tình cờ. Giá như ngăn được những giọt lệ cay trên đôi má thắm em buồn. Thì có lẽ trời không nỡ rơi từng hạt trong như nỗi nhớ, trong như đôi mắt ngày xưa. Và ta không lạc bước về đây, không một mình lang thang trong làn mưa rả rích giữa thành phố xa lạ này ...


Ta thấy tâm can mình nổi sóng. Đã có lần thấy mưa trong nắng. Thì bạn ơi, sẽ có niềm vui trong những nỗi buồn. Thì em ơi, sẽ có ngày trong cơn mưa em khóc rồi lại cười khi có người cầm chiếc dù chạy tới che cho em ...

Đôi khi ta cũng thèm khóc đấy, cũng thèm gào lên giữa chốn đông người. Như kẻ khùng điên một giây thôi. Để lòng bỗng nhẹ tênh sau cái ngày giông bão. Đôi khi, ta cũng thèm một cơn mưa nhỏ, để gột sạch những bụi bặm đường trần ta đã đi qua.


Cơn mưa đổ xuống thật nhanh và lớn. Gió tạt mạnh làm cho cả xe và người liêu xiêu. Những con đường ngập nước. Những tuyến phố công viên vắng lặng. Chỉ còn những kẻ điên như ta và em chạy vào cơn mưa tìm quá khứ. Tìm hơi thở đều đặn của mưa, tìm những cái ôm xiết, tìm một lời an ủi đúng lúc. Và tìm một chỗ trú chân. Chỉ có những kẻ điên như ta và em, lang thang trên phố buồn, ngắm những bông hoa mùa cũ chảy tan vào nhịp thở. Ướt mèm tháng năm... 

Đăk lăk chiều nay mưa ...


HieuBio - Đăk lăk 12/05