Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2014
Lãng đãng giữa ngày tất bật
Chuyện hồi sáng này giữa thành phố tất bật:
1. Ở bến xe, con nhỏ loay hoay với túi hàng khệ nệ. Ông tài xế cười toe toét: "Mặc váy ngắn vậy rồi chạy với tư thế như vậy xa hông cưng?" Cũng may là mặt mày ổng hiền lành. Chứ hông từ "cưng" của ổng làm nát mấy phút thanh thản của con nhỏ. Hông biết có phải tướng chở hàng kinh hãi quá hay sao mà nó được ổng giảm giá đặc biệt.
Bến xe nhốn nhao,
Cơm nhà mẹ
Tết năm nay con gái được về nhà mẹ ở suốt từ mồng 2 đến tận khi thôi mâm thôi đũa, cất phướn hạ nêu mới về. Thế là mẹ con, bà cháu tha hồ bày biện. Có cái chi ngon cũng lấy hết ra. Có cái chi đẹp cũng tha hồ diện.
Từ ngày xa quê, nhà mẹ đâm ra ít khách, ra ra vô vô cũng chỉ mấy người. Năm nay con gái với cả cháu về nên mẹ con bà cháu
Khi đôi ta cùng lặng lẽ
Em hỏi rằng khi em khóc, lệ ngắn lệ dài, sặc sụa trong cơn đau anh có biết nỗi đau đó tột cùng đến nhường nào không, vớianh cảm thấy thế nào khi nhìn người con gái anh luôn bảo rất yêu bị như thế. Anh thế nào hả em? Đau, đau lắm chứ, mà nỗi đau đó chẳng thể diễn tả bằng lời hay bằng nước mắt đâu em à.
Thời gian mình yêu nhau dẫu chưa đủ để gọi là dài, nhưng tình yêu đó đã mang đến cho anh
Con đường mang tên em
Em bảo anh đừng xuống luôn luôn vì xa xôi lắm, lạnh lẽo, xe cộ nguy hiểm, vớivì bây giờ mỗi lần gặp anh luôn khiến em mang một trạng thái khó ở, bức bối khi vết thương lòng vẫn con nhức nhói, anh nghe mà lặng buồn.
Đường xa, một trăm cây số chứ mấy phải không em, xa có xa đấy, nhưng chỉ cần nghĩ rằng vượt qua đoạn đường ấy, anh sẽ được gặp em, người con gái anh rất yêu, bỗng dưng khoảng
Hồi ức tuổi 17
Vừa mới năm trước đây thôi, vẫn còn ngỡ ngàng mà thổn thức trước cái tuổi 17 đầy thách thức. Thế mà sau vòng tuần hoàn 365 lần không ngừng nghỉ, trái tim ta lại một lần nữa xốn xang bước từng bước chạm đến cột mốc 18, trạm dừng định để chuẩn bị đi tiếp chuyến đò quan trọng của cuộc đời.
Hồi ức tuổi 17 sắp qua đi, chất chứa bao nhiêu là hoài niệm...
Tuổi 17, không còn là trẻ con để rong
Tôi vẫn đi tìm...!
Có các nỗi đau vẫn đang mang sự sống nằm sâu trong đáy con tim.
Có các vết thương theo thời gian cũng chẳng thể nào lành lại.
Cũng có các khát khao được vươn mình trên trời rộng, nhưng cũng có các khát khao lại chìm mình trong mảnh vụn của mong đợi vớiyêu thương!
Bước chân ngập ngừng chơi vơi trên dòng đời vội vã, ấy thế mà cứ bơ vơ chẳng chịu nhấc bước để bắt kịp với dòng đời vội
Đừng quên là mình phải hạnh phúc...
Có đôi lúc ta quên mất bản thân mình cần phải học cách chấp nhận tất cả, ngay cả khi chấp nhận một thực tại thương đau hay một quá khứ chua xót...
Chỉ cần ngồi lặng yên, cần ngắm nhìn về phía khung cửa, tự treo cho mình chiếc chuông gió mộng mơ. Ấy cũng đủ khiến cho lòng hạnh phúc, khiến cho tâm trí bớt chơi vơi theo về lối khác.
Hay chỉ là một chút ước ao nhỏ nhỏ trong cuộc sống cũng đủ
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)