Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

Phố không mùa!


Lại hết một tuần vớilại hết một tháng. Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi.
Nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần nặng nề. Nhẹ bởi nó cứ lặng lẽ trôi,
không ồn ào, không biến động gì lớn lao. Nặng nề bởi trời mùa này cứ âm
u, cứ buồn buồn, thêm cái tâm trạng không vui nữa thì quả thật thấy
lòng nặng trĩu. các gì đã qua, dù có cố quên thì cũng đâu có dễ.






Gió rét đang về, lê dài thêm kí ức

Khi yêu thương là ký ức




ai bảo Sài Gòn không có mùa Thu. Sáng nay, các dãy phố vẫn gối đầu
nối tiếp nhau trong mờ ảo cho một ngày mặt trời khuất bóng. Sài Gòn se
lại trong cảm xúc tĩnh lặng, bồng bềnh. Continental tráng lệ vẫn còn đó
bóng anh đứng chờ em một buổi chiều Hi-end show, giờ đã thành kỷ niệm.
Lâu lắm rồi Thu mới êm đềm vớiđỏng đảnh giữa một thành phố xô bồ như
thế.

Thu
cùng em đi

Em chỉ mãi là niềm đau trong anh


Anh à! Lâu lắm rồi em mới lại viết, mới lại đem niềm đau của mình trải
trên các con chữ vô tội vạ như thế này. Bây giờ em thường giấu các
điều tội tệ ấy vào trong, chỉ riêng em thôi vớichỉ mỗi một mình em có
quyền sẻ chia với chính mình. Vì em sợ sẽ lại làm con tim anh rỉ máu, sẽ
lại hằn sâu thêm các vết thương cũ trong anh khi chúng vẫn còn đau,
sợ anh lại buông bỏ chính mình, lại

Chênh vênh 25


Hai lăm.

Chả
xấu cũng chả đẹp, chỉ là biết cách nghiêng đầu, chọn một góc gương mặt
nhìn được nhất rồi chụp lại, chỉnh cho mờ ảo, upload lên facebook nhận
vài chục lượt like, thấy đời khoái trá hẳn ra. Để sáng lại quần áo xúng
xính nhào ra đường đón nắng, bụi, gió ào vào khuôn mặt không trang điểm.
Tự tin còn nhiều người công nhận nhan sắc ta.

Hai
lăm tính khí đỏng đảnh như tuổi dậy

Khúc ban chiều hanh hao...



một cơn gió nhỏ hình thành giữa khoảng không. Đêm về sâu có một cơn mưa
vội đến. Tiếng mưa rơi lác đác nhẹ nhàng, hòa quyện trong âm vang trầm
bỗng bâng khuâng của trời đất, cô buồn đến se sắt bởi cái lạnh thấm qua.
Khúc ban chiều hanh hao còn chút vàng phai rớt lại, sao lòng mình mẫn
cảm nhẹ tênh. Cô cảm thấy cuộc sống thật vô vị, lòng xao động các cảm
xúc dịu dàng, nỗi nhớ miên man

Dây trầu trong bão



Miền
Trung vào mùa bão, các cơn bão đến không báo trước vớiđi thì để lại
hoang tàn tả tơi. Quê mẹ vào mùa mưa vào mùa gió vào mùa lăn lộn với
việc oằn lưng chống bão.


tận miền Nam xa xôi, tôi chẳng thể làm được gì ngoài việc ngồi nghe dự
báo thời tiết vớigọi điện về cho mẹ ba khi bão ngưng. Mùa nào cũng vậy
cứ đầu tháng Mười là bão nối đuôi nhau về, dắt díu nhau về đến

Hoài Thu một thuở




Tháng Tám

Mùa Thu ai chưa kịp về

Bâng khuâng nhớ lá người đề câu thơ

Mơ hoa lối mộng xin chờ

Người đi mãi nhớ tình khờ trao nhau.

Trời
đã bắt đầu giao mùa chuyển sang Thu. các tiếng ve cũng không còn xao
xác văng vẳng ru từng cánh phượng hồng. Có ai đó bảo với em rằng mùa Thu
đẹp như nàng thiếu nữ mơ mộng, các buổi chiều vàng tựa cửa ngóng xa
xăm. Em chẳng phải là người