LÀM BIỂN QUẢNG CÁO TẠI HÀ NỘI là đơn vị chuyên hoạt động trong lĩnh vực thiết kế, thi công vớilắp đặt biển quảng cáo. Công ty làm biển quảng cáo tự hào với đội ngũ nhân viên tư vấn, chăm sóc khách hàng chuyên nghiệp, có nhiều năm kinh nghiệm trong ngành. Công ty chúng tôi tin tưởng sẽ mang lại cho quý vị khách hàng các sản phẩm quảng cáo tốt nhất với giá thành hợp lý nhất.
Với thế mạnh là đơn
Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2016
Thứ Ba, 12 tháng 1, 2016
Lỡ Yêu
trà chanh tình yêu – Hiểu lầm không phải nguyên nhân khiến người ta lạc mất nhau, chính sự thiếu lòng tin, sự tự tôn quá lớn mới khiến người ta buông tay nhau, để rồi sau này có hối hận cũng không còn kịp nữa.
Vũ miết tay xuống bàn, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Tin nhắn gửi đến ban nãy nhấp nháy rồi màn hình tự động khóa đen kịt, nhưng nội dung của tin nhắn vài chữ ngắn ngủi ấy lại khiến cậu phân vân mãi.
“Đóng giả làm người yêu tôi 3 tháng được không? Nhờ ông đó, giúp tôi đi mà!”
Tin nhắn được gửi đến không ai khác chính là từ Thảo Nhi, cô bạn mà chính cậu đang thầm thương trộm nhớ từ khá lâu rồi. Mặc dù gọi là yêu đơn phương, nhưng thực ra chỉ là để ý hơn một chút, chia sẻ hơn một chút, chứ chưa bao giờ thể hiện ra bên ngoài. Vì thế nên chẳng có ai biết tình cảm của cậu, ngay cả đám bạn thân thiết nhất, và cả chính Thảo Nhi, trừ con bạn thân từ hồi còn học tiểu học. Bởi vì thân quá nên tất cả biểu hiện của cậu đều không qua nổi mắt Dung.
– Đắng,… à mà thôi! Cơ mà tôi thấy đây là cơ hội tốt cho ông đấy chứ! Nhận lời đi, ok đi còn chần chừ lưu luyến gì!
– Nhưng bà không thấy à? “Đóng giả” thôi, bà hiểu từ “đóng giả” là gì không?
– “Đóng giả” thì đóng giả, lúc đầu thì giả, về sau muốn biến thành “thật” được thì phải phụ thuộc vào khả năng của ông chứ! Haizz nghĩ nhiều thế làm gì? Cơ hội chắc bộ đến với ông nhiều lần lắm hả?
– Nhưng tôi không muốn lợi dụng cô ấy!
– Lợi cái gì mà dụng? Có cơ hội được ở bên cạnh thể hiện chăm sóc nàng một cách công khai thì chấp nhận đi, dù sao nàng chẳng thiệt, ông biết đâu lại gặp may. Khổ lâu rồi sướng quá không chịu được hả?
Thế là chỉ vài phút sau đó, một tin nhắn được gửi tới máy Thảo Nhi. Vũ mỉm cười khóa bàn phím. Dù Thảo Nhi có vì mục đích gì mà nhờ cậu làm diễn viên không lương thì cậu cũng phải thực hiện ý định của mình. Dung nói đúng, lần này cậu sẽ có cơ hội được ở bên cạnh Thảo Nhi một cách quang minh chính đại, có nghĩa là được thoải mái thể hiện là người yêu của cô ấy, được thoải mái chăm sóc và chia sẻ cô ấy, để cô ấy thấy được cậu là một người xứng đáng để yêu như thế nào.
Thảo Nhi gửi mail cho Vũ một bản kế hoạch dài những điều cần làm. Vũ vừa đọc vừa cảm thấy buồn cười. Kỳ thực những điều này quá đơn giản, và nếu Thảo Nhi để ý một chút sẽ nhận thấy có rất nhiều việc trong danh sách này cậu đều đã từng làm cho cô. Người ta vẫn nói con gái nhạy cảm, nhưng trong một số chuyện quan trọng, lại ngốc nghếch đến bất ngờ.
– Tôi có khả nănghỏi lý do vì sao bà đề nghị đóng kịch thế này không?
Vũ chở Nhi ngồi đằng sau, vừa phóng xe trên đường vừa ngoảnh lại ra vẻ hỏi một câu bâng quơ nhưng tim thì đập thình thịch, thấp thỏm, mong chờ. Kể ra biết được lý do mới tốt, cậu sẽ dễ tìm được biện pháp tốt hơn để tiếp cận với tình cảm của Thảo Nhi.
– Ông nhớ Lâm, người yêu cũ của tôi trước đây không?
Nghe đến cái tên đó, và danh xưng phía đằng sau phát ra từ chính miệng Nhi khiến Vũ cảm thấy hơi bị khớp. Tay lái bất giác lạng sang một bên, tuy nhiên được cậu nhanh chóng cân bằng. Với giọng điệu “bình thường” nhất, cậu trả lời Thảo Nhi.
– Có, sao thế? Nghe nói cậu ta đi du học nước ngoài vài năm cơ mà?
– Về rồi!
– Sao?
– Ừ, về rồi! Đang làm ở công ty tôi!
– Rồi sao nữa?
– Hắn lại đang có bạn gái. Nhìn cái kiểu dương dương tự đắc ấy tôi không chịu được. Hắn tưởng mình là ai? Trước lúc lên may bay còn nói tôi ở nhà đợi hắn, thế mà sau 1 năm đã có người yêu mới, bóng gió muốn chia tay. Ông xem, giờ hắn về mà bên cạnh tôi vẫn chẳng có ai thì có phải tôi quá thua kém không?
Nghe những lời quát tháo tưởng như đanh đá khiến người khác sợ này của Thảo Nhi, đột nhiên Vũ lại cảm thấy cô quá cô đơn, cũng đã phải chịu quá nhiều tổn thương. Mặc dù cô mạnh mồm nói ra, nhưng lại không thể giấu nổi sự yếu đuối xuất phát từ chính trái tim mình. Con gái quá mạnh mẽ và cứng cỏi đâu phải là điều hay? Quá mạnh mẽ và cứng cỏi, chỉ hay tự làm khổ chính mình.
Thế là hàng ngày Vũ đều đặn dậy sớm đón Thảo Nhi đi làm. Mặc cho thời gian biểu của nhân viên công sở trái ngược hẳn với dân nhiếp ảnh như cậu. Tuy nhiên, cảm giác này cũng thật mới lạ, mặc dù là đóng giả nhưng nó hơn rất nhiều việc cậu phải âm thầm làm mọi thứ như hồi còn yêu đơn phương.
Vì Lâm và Thảo Nhi có quá nhiều bạn chung nên đương nhiên khi Lâm về nước, những buổi tụ tập bạn bè đều phải có sự xuất hiện của cô. Đương nhiên cô có khả năngtìm lý do để không đến, nhưng cô ghét việc người khác bàn tán mọi thứ về mình sau lưng mình, nên những buổi tụ tập thế này, sự xuất hiện của Vũ là vô cùng cần thiết.
Thực ra điều Thảo Nhi nhờ Vũ rất đơn giản. Cậu chỉ cần hàng ngày đưa cô đi làm, tan sở thì đón cô về, những buổi gặp mặt bạn bè thì chịu khó đến làm bạn diễn, phối hợp với cô một cách ăn ý để tránh con mắt khiêu khích từ phía Lâm, cũng như những lời đàm tiếu suy đoán của đám bạn học cũ.
– Nhi, từ lúc về đến giờ mình chưa uống riêng với nhau lần nào. Anh với Nhã mời em một ly!
Lâm bước đến gần Vũ và Nhi, nở một nụ cười tai quái, vừa thăm dò, vừa khiêu khích, lại vừa hoài nghi, suy đoán khiến người khác cảm thấy nghẹt thở. Vũ vòng tay ra sau lưng, vừa vặn ôm Nhi vào trong lòng, một tay cầm ly rượu vang vàng sóng sánh trong ly, đưa về phía Lâm.
– Hôm nay cô ấy hơi mệt, anh không phiền nếu tôi uống thay chứ? Cô ấy sẽ chạm ly với hai người, còn tôi sẽ uống. Thế nào?
Cô gái đi cạnh Lâm tên Nhã rất xinh đẹp, một kiểu con gái dịu dàng, trang nhã điển hình vẫn thường xuất hiện trong các buổi tiệc sang trọng, hoàn toàn phù hợp với công tử nhà giàu như Lâm.
– Được, không vấn đề gì! Nhưng có chuyện tôi vẫn thắc mắc. Hai người yêu nhau từ khi nào vậy?
Người Nhi hơi run lên một chút, Vũ siết chặt eo cô để trấn an, đồng thời hơi ngả người quay sang ngắm cô một lúc, đúng kiểu hành động tình nhân ngọt ngào mà các cặp đôi bình thường vẫn dành cho nhau. Tuy nhiên khi Vũ đang định lên tiếng trả lời thay Nhi thì thấy cô cất giọng, chắc chắn và kiên định.
– Mới đây thôi! Nhưng tôi không hiểu tại sao anh lại tò mò về chuyện của chúng tôi? Anh cũng lo nhiều chuyện thật đấy!
– Tất nhiên rồi Nhi, người yêu cũ sống ra sao anh phải được biết chứ. Ít nhất cũng là thẩm định hộ xem người đến sau có tốt với em không anh mới yên tâm được ấy mà.
Nhi nhìn vẻ cười cợt giả lả đúng chất sở khanh của Lâm mà thấy lợm giọng. Rõ ràng anh ta đá cô, sau khi lừa được cô vì chơi trò cá cược ấu trĩ với lũ bạn giàu có lắm tiền của anh ta liền đá cô thẳng tay không thương tiếc. Bây giờ nhớ lại khoảng thời gian đó, chính Nhi còn thấy không muốn nghĩ đến, vậy mà anh ta còn ngang nhiên nhắc đến, ra vẻ mình chính là tên người yêu cũ có lòng tốt nhất thế gian này.
– Anh yên tâm, anh ấy không “tốt” được như anh! Nhưng quan trọng là anh ấy yêu tôi thật lòng, với tôi thế là đủ.
– Thế sao? Vậy thì phải chúc mừng em rồi!
Vũ hoàn toàn hiểu suy nghĩ hiện tại của Nhi, chính anh còn cảm thấy khó chịu với những lời nói bóng gió ấy của Lâm. Mặt Nhi hơi biến sắc, không biết là do điều hòa trong phòng quá lạnh hay là vì lý do gì mà tay Nhi lạnh toát.
– Xin lỗi anh! Tôi nghĩ nhân cách và phẩm giá tôi thế nào không hề liên quan đến anh. Anh và Nhi đã chia tay, bây giờ tôi mới là người cần chia sẻ đến cô ấy, bảo vệ cô ấy, những người khác cảm phiền tránh xa cô ấy ra. Hôm nay tôi còn có việc, xin phép về trước. Cảm ơn anh vì đã gửi lời mời!
Nói rồi Vũ khoác áo khoác ra ngoài chiếc váy cho Nhi, nhẹ nhàng ôm lấy cô rồi gật đầu chào lịch sự với Lâm và Nhã, bước từng bước ra phía ngoài sảnh. Để lại Lâm đằng sau thay đổi hẳn sắc mặt, từ cười cợt, giả lả chuyển sang xầm xì rồi thoáng buồn.
Lâm buông tay khỏi người Nhã, sải từng bước dài vào phía trong WC, sau khi vạt nước lên rửa mặt cho tỉnh táo, anh ta gọi quản lý đến dặn dò rồi đi thẳng xuống tầng hầm lấy xe, phóng thẳng về nhà.
Nhi ngồi sau xe Vũ, trời sắp nổi cơn giông, từng đợt gió mạnh ào ào chạy lướt qua như thể muốn đẩy mọi thứ đi càng xa càng tốt. Nó giống như tâm trạng Nhi bây giờ, chỉ muốn đi đến một nơi nào đấy thật xa, để cô có khả năngxả hết mớ tâm trạng bức bối dồn nén trong người, để cô có khả nănghét lên thật to, gào lên thật to, trả lại hết cho quá khứ ngu ngốc ngày xưa vết thương do trò đùa của định mệnh gây ra.
Tuy nhiên, Nhi cũng bất chợt nhớ đến câu nói của Vũ với Lâm khi nãy. Mặc dù Nhi hiểu, Vũ nói những lời như vậy hoàn toàn là để làm tròn vai trò của mình, thực hiện đúng lời hứa mà cô đã nhờ cậu. Thế nhưng cái siết chặt ở eo và lời nói tưởng như bình thường nhưng lại khiến tim cô bất chợt dao động.
Dẫu chỉ là cảm giác, nhưng cũng khiến cô cảm thấy bất ngờ! Chắc chắn là do cô đơn quá lâu nên khi có chỗ dựa lại chợt thấy cảm động đến thế, chắc chắn là do phải chịu ấm ức quá nhiều nên khi có người đứng lên bảo vệ mình một cách vô điều kiện lại cảm thấy như được an ủi qua cả một quãng thời gian khổ sở phải tự vực mình bước đi trong tổn thương.
Bất giác Nhi đổ người về phía trước, dựa vào tấm lưng vững chãi của Vũ, hai tay vòng ra ôm lấy cậu. Từ từ nhắm mắt lại, cô nghĩ mình cần được nghỉ ngơi.
…
Công việc quá nhiều khiến Nhi quay cuồng, lu bù cả ngày với đống giấy tờ, sổ sách cũng không thể giải quyết xong hết được. Những lúc như thế Vũ lại xuất hiện, kéo cô đi ăn trưa hoặc thi thoảng mua cho cô cốc matcha mát lạnh, cốc trà sữa thơm phức hay đại loại là những món đồ ăn vặt mà cô thích ăn, chia cho cả phòng. Nên dần dà ai ai cũng biết đến cậu bạn trai hào phóng, đẹp trai, biết chia sẻ đến mọi người của Nhi, cũng rất quý mến và thể hiện sự chia sẻ dành cho cậu mỗi khi cậu đến đón Nhi.
Lâm là con trai của tổng giám đốc điều hành, anh ta vừa về nước đã làm ở phòng đầu tư. Trong tổng công ty lớn mà cô đang làm việc, phòng đầu tư chính là một vị trí mơ ước của bất cứ nhân viên có tham vọng nào, kể cả Nhi. Ngay từ khi bước chân vào đây cô đã nỗ lực hết mình, cực nhọc phấn đấu, không phải để trở thành nhân viên mẫn cán, mà là để một ngày nào đó được bước chân vào phòng đầu tư, phát huy hết năng lực của bản thân cô.
Vũ hoàn toàn hiểu áp lực ấy, nhất là khi tên Lâm đó cứ hay lảng vảng xuất hiện bên cạnh cô, vừa trêu ngươi, vừa chọc tức, mọi sự ấm ức cứ thế dồn nén trong lòng. Vì công việc của Vũ rảnh rỗi nên anh có điều kiện tốt để đóng vai một người yêu mẫu mực.
– Vũ, thực ra ông không cần phải tích cực như thế…
Nhi ngồi sau xe Vũ nhỏ giọng. Cậu biết cô đang cảm thấy những hành động của cậu là nhiệt tình quá mức cần thiết, vô hình chung khiến cho cô cảm thấy ngại ngùng hơn.
– Sao phải ngại với tôi? Tôi rảnh mà, tôi có nhiều thời gian, tại sao không giúp bà được? Yên tâm đi, có tôi lo rồi, tên kia sẽ không ho he gì được nữa!
Thật lòng mà nói, sự xuất hiện của Vũ không chỉ là cái cớ để đối phó với Lâm, mà còn khiến cô vui hơn, bất giác thấy ngóng chông hơn. Mỗi một câu nói, mỗi một cử chỉ chia sẻ của cậu, dù là vì mục đích gì đi chăng nữa, cũng khiến cô cảm thấy yên lòng.
Lâm bớt xuất hiện trước mặt Nhi để quấy phá hơn, thậm chí còn có những ngày cô không còn nhìn thấy mặt anh ta nữa. Điều này khiến cô rất vui, tuy nhiên thời hạn 3 tháng sắp hết. Lời hứa của Vũ sắp hết công dụng, có nghĩa là cô sắp phải “chia tay” với Vũ mất rồi.
Vì điều này mà Nhi lấn cấn, hoài nghi, lại phân vân và đắn đo mãi. Xem rốt cục tình cảm trong lòng cô đối với Vũ trong thời gian qua là tình cảm gì? Tại sao lại khiến cô bứt rứt không yên như thế?
Tuy nhiên khi Nhi còn chưa kịp làm rõ tình cảm của mình thì bỗng dưng một ngày Lâm gọi cô vào văn phòng của anh ta. Đang do dự có nên vào hay không thì nhận được thông báo của trưởng phòng, nhờ cô đưa báo cáo đến phòng đầu tư. Nhi tạm gác lại những suy nghĩ ngổn ngang trong lòng, ôm xấp báo cáo dày cộp đến gõ cửa văn phòng của Lâm.
Đối diện với cô là Lâm ngồi đằng sau bàn làm việc, vẻ mặt trầm tư đến khó hiểu. Nghe thấy tiếng bước chân của cô, Lâm ngẩng mặt lên, sự hỗn loạn trong mắt anh ta không thể che giấu. Kể từ khi mới quen, chưa bao giờ cô thấy anh ta có biểu hiện như thế, kể cả lúc anh ta tức giận hay buồn bã. Biểu hiện này chính là biểu hiện của một người sắp mất đi điều gì quan trọng lắm.
– Nói đi, anh gọi tôi gặp riêng có chuyện gì?
– Nhi, anh nghĩ có chuyện này cần phải làm rõ ràng với em…
…
Dung – bạn thân của Vũ hẹn Nhi ra gặp riêng. Nhi cũng đã từng gặp qua Dung vài lần, bởi vì hai người không luôn luôn tiếp xúc nên cơ hội nói chuyện với nhau cũng ít, chỉ có điều ấn tượng của Nhi về cô bạn này khá tốt. Dung cởi mở, thân thiện, tính cách lại phóng khoáng, khiến người ta liên tưởng đến tính cách của một người con trai.
Sau một hồi im lặng, cốc sinh tố trên tay Dung đã vơi đi quá nửa, cô bắt đầu vào thẳng vấn đề.
– Nhi, bạn biết Vũ thích bạn chứ? Thực ra Vũ thích bạn từ rất lâu rồi!
Tiết lộ động trời này khiến Nhi hơi thảng thốt, như một màn pháo hoa nổ trong đầu cô, ban đầu thì tiếng nổ có khả năngkhiến người khác giật mình, nhưng sau đó sẽ là một khung cảnh vô cùng xinh đẹp.
– Tôi biết tôi đến gặp bạn nói chuyện này nghe có vẻ hơi vô lý. Nhưng tôi nghĩ Vũ chắc chắn sẽ không bao giờ thổ lộ với bạn.
– Tại sao bạn có khả năngkhẳng định vậy?
– Cậu ấy thích bạn từ lâu lắm rồi, cũng chỉ âm thầm chia sẻ đến bạn, chăm sóc cho bạn. Bạn thử nghĩ xem, nếu không vì thế thì tại sao cậu ấy nhận lời giúp bạn một lời nhờ vả vô lý như thế? Lại nhiệt tình làm mà không một câu oán thán. Bạn nghĩ ai có khả năngkiên nhẫn được như thế nếu không phải người ấy yêu bạn?
Bước ra khỏi quán café, Dung thở mạnh rồi ngẩng đầu lên trời, những đám mây xám trôi nhè nhẹ, thi thoảng có vài đợt gió lay tán cây xào xạc. Mặc dù cô không biết kết quả thế nào, nhưng cô biết mình vừa làm một việc sáng suốt. Ít ra thì có khả nănggiúp Vũ nói ra tình cảm của mình, ít ra cũng có khả nănggiúp tên bạn thân cứng đầu cứng cổ có một cơ hội khác.
…
Nhi xoay xoay cốc trà đã nguội ngắt, cô không biết phải mở lời thế nào với Vũ, cuối cùng cô cũng chọn nói cho cậu nghe toàn bộ câu chuyện.
– Vũ, chuyện tôi và Lâm ngày xưa hóa ra là chuyện hiểu lầm. Mặc dù ban đầu anh ta có vì cá cược với bạn bè mà tán tỉnh tôi, nhưng anh ta nói về sau anh ta đã lỡ yêu tôi. Khi biết chuyện tôi đã không cho anh ta giải thích, tự động cắt đứt, không còn liên lạc với nhau nữa. Anh ta vì thế mới muốn thu hút sự chú ý của tôi bằng mọi cách.
Vũ chăm chú nghe Nhi kể chuyện, trái tim cậu cũng nguội ngắt theo ly trà. Dường như nhân viên pha chế quên bỏ đường vào ly trà của cậu, uống vào cổ họng thấy vị đắng ngắt xộc lên tận mũi.
Cậu ngẩng đầu tươi cười nhìn Nhi nhưng không thể giấu nổi tia thất vọng thấp thoáng trong ánh mắt, uống một ngụm trà rồi cất giọng nhẹ nhàng.
– Vậy thì tốt, dù sao thì cũng đã hết thời hạn 3 tháng rồi, tôi cũng phải kết toán lời hứa với bà!
– Vũ, cảm ơn ông. Thật sự cảm ơn ông!
Khi Vũ định lấy xe về thì Nhi đứng phía sau đề nghị đi dạo một lát. Hai người bước dọc trên con phố đã nhuốm màu thu sang. Từng đợt gió lạo xạo lá cây khô dưới chân làm mọi âm thanh bỗng chốc trở nên chậm rãi.
– Vũ, tôi nên quay lại với Lâm chứ?
Vũ khựng chân lại một chút, sau đó lại tiếp tục bước đi. Dù sao thì người Nhi yêu trước sau gì vẫn là Lâm, người yêu “đồ giả” như cậu làm gì có tư cách xen vào chuyện tình cảm của hai người ấy. Như thể diễn viên phụ không bao giờ có cơ hội trở thành diễn viên chính, có lẽ Vũ sẽ không bao giờ được làm nam chính trong cuộc đời Nhi. Thở hắt ra một hơi, cậu tươi tỉnh quay sang cô bạn.
– Nên chứ, nếu hai người vì hiểu lầm mà chia tay, vẫn còn tình cảm cơ mà. Sao không thể quay lại được cơ chứ?
– Tôi nghĩ là không được!
– Tại sao?
– Vũ, ông thích tôi? Hơn nữa còn thích tôi lâu lắm rồi?
– Ừ!
– Tại sao không nói với tôi? Tại sao không phủ nhận khi tôi hỏi có nên quay lại với Lâm không? Ông là đồ ngốc đấy à?
-…
Giữa dòng người xuôi ngược, Lâm nhìn từ cửa kính xuống đường phố tấp nập, một cảm giác đau đớn dội lên từ tận đáy lòng. Cuối cùng thì cho dù anh dùng cách nào, có tìm mọi biện pháp, cũng không thể khiến Nhi quay trở về bên cạnh mình. Anh đã hạ mình, vứt hết lòng tự tôn của bản thân để níu kéo, xin cô cho anh một cơ hội, nhưng rồi câu trả lời của cô vẫn là không. Cô nói rằng kể cả có là hiểu lầm thì tình cảm đã hết, cô không thể về bên anh được nữa.
Có những chuyện quá khứ, qua rồi chính là qua rồi, có vớt vát thế nào cũng không thể làm lại. Hiểu lầm không phải nguyên nhân khiến người ta lạc mất nhau, chính sự thiếu lòng tin, sự tự tôn quá lớn mới khiến người ta buông tay nhau, để rồi sau này có hối hận cũng không còn kịp nữa.
xem thêm:
mụn cóc sinh dục là bệnh gì
xem thêm:
mụn cóc sinh dục là bệnh gì
Những làn gió khẽ đưa hương hoa thơm ngào ngạt, vị thu tràn về từng ngóc ngách, tiếng còi xe inh tai cũng không làm giảm đi cảm giác ngọt ngào trong lòng Vũ. Nhi nắm lấy tay anh, mỉm cười đầy rạng rỡ, chỉ có đi dạo phố thôi cũng khiến cô vui vẻ như vậy.
– Này, tự dưng “giả” thành “thật”, lỡ yêu rồi thì tính sao?
Nhi nghiêng đầu, chớp chớp mắt nhìn Vũ, như thể đang làm khó cậu, cũng như thể chờ một câu trả lời.
– Ừ thì “lỡ” rồi, phải yêu thôi chứ tính toán gì nữa!
– Nói thế mà cũng nói à! Dỗi!
Trong tiếng xào xạc của gió, Vũ nhẹ nhàng ôm lấy Nhi, khẽ hôn lên bờ môi đang phụng phịu của cô, mỉm cười ấm áp.
– Nhi! Cảm ơn em đã “lỡ” yêu anh!
- Sưu tầm -
Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015
Tháng 11, đã sẵn sàng rồi những ngày Đông rất ấm!
Tháng 11 về mang theo hơi lạnh, để người với người sưởi ấm cho nhau. Ta đón đưa nhau, kiếm tìm nhau trong những buổi chiều ngược gió.
Những sớm trời xám mờ, bình minh chậm rãi ló dạng sau những khung giờ người xe như mắc cửi. Những chiều gió thổi thốc, xác xơ lá đỏ, xác xơ tóc mây, xác xơ lòng. Những chiều hoàng hôn kéo xuống nhanh như cái chớp mắt của người say…
Tháng 11, đủng đỉnh hiền hòa, nhưng đi đến đâu đều dễ dàng nhận ra đến đó!
Cái đặc trưng của Tháng 11 không phải bởi hai chữ số giống hệt nhau được sắp đứng cạnh bên nhau, mà là từ sự chuyển động của không gian, vạn vật, chuyển động cả những tâm tư trong mỗi người.
Tháng gọi Đông về, phủ hanh gầy trên phố, phủ sương đêm lay lắt trên lá cành mỗi sớm tinh mơ, phủ ướt tiếng rao những thức quà buổi sáng. Tháng này cái lạnh như dạn dĩ hơn, len lỏi vào tận ngõ ngách, vào từng ô cửa sổ, chồm mình quấn quýt mỗi khi ai đó tay đan tay trên phố. Chẳng thế mà những ngày Đông lạnh, người ta vẫn cần tìm tay níu tay, cho cái cảm giác ấm ngập trong tim, xua đi cái lạnh giá bên ngoài.
Này những gánh hàng rong thắp lửa đỏ trong đêm, mùi ngô nướng, khoai nướng thơm lừng khắp những con ngõ nhỏ. Rồi cả những cơn mưa nửa rụt rè nửa mạnh bạo đâm xiên từng đường xuống lòng đất ẩm, toát lên cái vị mưa lành lạnh, xám ngắt những ngày Đông.
Này những cô gái đang yêu ủ hồng thêm đôi gò má, bẽn lẽn ngại ngùng, những chàng trai vẫn để mình say sưa trong đó, rồi thêm yêu những nụ cười có mặt trời bé nhỏ, yêu cả những ngày gió trở mùa rất lạnh.
xem thêm:
tìm hiểu mụn cóc sinh dục
xem thêm:
tìm hiểu mụn cóc sinh dục
Này những cô cậu học trò chỉ mong mình như bé lại, cuộn tròn người trong chăn, ngó ra ngoài, biếng nhác nhìn qua ô cửa sổ rồi muốn thời gian như ngừng lại để được ngủ nướng thêm một chút.
Tháng 11, vẫn âm thầm lặng lẽ, như gợi nhắc công ơn của những người lái đò bên sông tận tụy, hay như người ươm mầm xanh cho cuộc sống. Nhắc nhở em về ngày Hiến chương nhà giáo Việt Nam, cánh hồng em mang với những thành công nho nhỏ, dâng lên Thầy Cô với tất cả lòng thành.
Tháng 11 là tháng chuyển giao trước khi bắt đầu một kết thúc để bắt nhịp vòng quay mới. Vậy nên là một tháng đệm, gieo hy vọng, gặt hái thành công.
Tháng 11 về mang theo hơi lạnh, để người với người sưởi ấm cho nhau. Ta đón đưa nhau, kiếm tìm nhau trong những buổi chiều ngược gió.
Tháng 11 à, chào em, đã sẵn sàng rồi những ngày Đông rất ấm!
Thứ Ba, 8 tháng 9, 2015
Mèo thần tài !
Có bao giờ bạn vào một quán bán hàng thời trang, lại thấy con mèo đất màu đỏ đang ngồi cười vớivẫy vẫy cánh tay chưa ? Có bao giờ bạn vào một quán ăn shushi lại thấy một con mèo tương tự ? hiện nay mèo thần tài đã trở thành mốt vớiđược ưa chuộng bởi nhiều doanh nhân, Mèo thần tài tượng trưng cho may mắn trong kinh doanh.
Phong trào này hẳn bắt nguồn từ nhật, người nhật khá mê tín, họ coi con mèo
Phong trào này hẳn bắt nguồn từ nhật, người nhật khá mê tín, họ coi con mèo
Thứ Năm, 23 tháng 7, 2015
Vị cao tăng và miếng thịt heo
Một cao tăng được mời đi dự tiệc, giữa bàn tiệc bày đầy những món ăn chay trang trí vô cùng đẹp mắt, bỗng ông phát hiện trong một đĩa có miếng thịt heo, một đệ tử đi theo cao tăng cố ý dùng cái đũa bới miếng thịt lên, ý định để cho gia chủ trông thấy, nhưng thật không ngờ vị cao tăng lại dùng đũa của mình đẩy miếng thịt che khuất đi.
Một lát sau, người đệ tử kia lại bới miếng thịt heo lên, biểu
hiện của những mụn cóc sinh dụcthế là cao tăng lại phải thêm lần nữa che miếng thịt heo đi, đồng thời còn nói khẽ vào tai đệ tử: “Con mà còn lật nó lên ta sẽ ăn luôn”. Người đệ tử nghe thầy nói thế thì không dám bới miếng thịt heo lên nữa.
Tiệc xong, thầy trò cao tăng từ biệt gia chủ ra về. Trên đường về, đệ tử băn khoăn hỏi thầy: “Thưa thầy, vừa rồi rõ ràng đầu bếp biết chúng ta không ăn mặn, lại vô ý để lẫn miếng thịt heo vào trong đồ ăn chay của chúng ta? Đệ tử chẳng qua muốn gia chủ biết mà trừng phạt ông ta.”
Cao tăng từ tốn nói: “Trên đời ai cũng phạm sai lầm, dù vô tâm hay hữu ý. Nếu để người chủ thấy miếng thịt heo trong món ăn chay, ông ấy sẽ nổi giận mà trừng phạt người đầu bếp, thậm chí còn cho người đó nghỉ việc, đây không phải điều chúng ta muốn thấy. Đoạt lý đương nhiên là quan trọng,hinh
anh mun coc sinh duc o nam nhưng tuyệt đối tránh ‘chỉ biết lý mà bỏ quên người’, phải nhận ra chỗ nào nên bỏ qua thì cho qua.”
“Hoàn cảnh sống và quan niệm sống của mỗi người thường không giống nhau, vì thế sự khác biệt trong cuộc sống là khó tránh khỏi. Đa số người rơi vào vòng xoáy của tranh đấu thường hay “đoạt lý mà quên người”, như thế nếu có thắng cũng không khiến người ta phục, trong vòng xoáy của tranh đấu hơn thua rất nhiều khi đối phương sẽ tìm cách đánh lén sau lưng.mụn
cóc sinh dục mọc ở đâu
"Con hãy xem chỗ nào bỏ qua được thì bỏ qua, không nên chỉ biết ép người một cách quái gở, phải biết cho người ta một lối thoát, vấn đề ở đây không chỉ là cho người ta con đường sống, quan trọng hơn là cho chính mình một đường lùi, đây cũng là con đường sáng để xã hội hài hòa.”
Theo NTDTV
Thứ Ba, 21 tháng 4, 2015
Tôi đổi 20 tỷ lấy vợ của cậu, đồng ý không?
Tiền bạc có khả năngmua được rất nhiều thứ nhưng nó không mua được thời gian và quá khứ.
Ông chủ một công ty nói với nhân viên của mình: “Tôi đưa cậu 2 tỷ đồng đổi lấy người vợ của cậu, đồng ý không?“. Người nhân viên mỉm cười nói rằng: “ Vậy tôi đưa ông 2,5 tỷ đổi lấy người vợ của ông, ông đồng ý chứ?".bieu
hien mun coc sinh duc
Ông chủ không chút do dự nói: “Vậy tôi đưa cậu 20 tỷ đồng đổi lấy vợ của cậu, 20 tỷ cả đời anh cũng không thể làm ra số tiền lớn như vậy, hãy suy nghĩ thật kỹ rồi trả lời tôi”. Người nhân viên bắt đầu do dự, giữa tiền bạc và tình yêu anh không biết mình nên chọn cái nào. Thế là anh ta hỏi ông chủ: “Ông sẽ đối xử tốt với cô ấy chứ?”.

Ông chủ cười nói rằng: “Đương nhiên rồi, 20 tỷ đổi lấy vợ cậu cơ mà, tôi đương nhiên phải quý trọng cô ấy chứ”. Người nhân viên lại nói rằng:”Ông sẽ yêu cô ấy nhiều như tôi chứ?”. Ông chủ nói: “Tôi sẽ yêu cô ấy nhiều hơn cả cậu, yêu nhiều hơn gấp ngàn lần”. Người nhân viên không còn gì để nói, cầm chi phiếu rời khỏi công ty.dấu
hiệu mụn cóc sinh dục
Ba năm trôi qua, người nhân viên năm ấy đã dùng 20 tỷ đồng mở doanh nghiệp riêng và bây giờ đã trở thành một tỷ phú. Anh ta tìm đến ông chủ năm xưa và nói rằng: “Tôi muốn mua lại người vợ của tôi, ông cứ đưa ra một cái giá” . Ông chủ chỉ mỉm cười nói một câu: “Đừng đùa nữa, vợ tôi trong trái tim tôi là báu vật vô giá, tiền bạc ư? Tôi không hứng thú”.
Người nhân viên nói: “Vậy ông muốn cái gì cứ việc đề nghị, tôi sẽ làm ông hài lòng”. Ông chủ nói: “Tôi chỉ cần vợ tôi. Thôi cậu về đi muộn rồi. Cô ấy đang đợi tôi cùng ăn cơm”. Nói xong ông chủ quay lưng đi. Người nhân viên đứng lặng người, từng giọt nước mắt muộn màng tuôn rơi.
Mụn
cóc sinh dục nữ như thế nàoMột câu chuyện đơn giản nhưng ẩn chứa ý nghĩa sâu lắng. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng: Những thứ mình đã vuột mất hoặc vứt bỏ đều không bao giờ quay trở lại, nó đã trở thành quá khứ. Tiền bạc có khả năngmua được rất nhiều thứ nhưng nó không mua được thời gian và quá khứ. Trân trọng những gì mình có, may mắn hay bất hạnh đều phụ thuộc vào cách nghĩ của bạn. Tôi hy vọng mọi người hãy biết trân trọng những gì mình đang có.
Vừa khắc con dấy lấy ngay tại Việt Tín
Xin chào các bạn, mình vừa khắc con dấu lấy ngay tại Việt TÍn, một con dấu chức danh của mình vớimình thấy thật tuyệt vời, dịch vụ ở đây rất tốt, nhanh chóng vớiđặc biệt mình không cần phải tới tận nơi để khắc mà sẽ có một nhân viên giao con dấu cho mình tận tay, thật tuyệt vời !
Việt Tín đã cung cấp dịch vụ khắc dấu từ rất lâu rồi, tôi cũng đã sử dụng dịch vụ của công ty này các hai năm rồi,
Việt Tín đã cung cấp dịch vụ khắc dấu từ rất lâu rồi, tôi cũng đã sử dụng dịch vụ của công ty này các hai năm rồi,
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


