Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

Thay lời muốn nói 6 - Lời nói dối chân thật



Thay lời muốn nói 6 - Lời nói dối chân thật



Không biết nhiều người nghĩ sao về lời nói dối. Rùa đặc biệt ghét dùng chúng, rùa cũng không hề tin hay cũng không hề nghĩ rằng có lời nói dối nào được gọi là chân thật. 


Nhưng... 



...Có những thứ, những điều... mà người ta gọi chúng là kỳ diệu được tạo ra bởi những lời nói dối, Rùa tin vào điều đó...!
quan tâm thêm:
tìm hiểu mụn cóc sinh dục



Thay lời muốn nói 5 - Đôi mắt thiên sứ



Thay lời muốn nói 5 - Đôi mắt thiên sứ

Có 1 câu chuyện như thế này "Có 1 em bé 4 tuổi nhìn thấy bác hàng xóm đang ngồi buồn trước cửa nhà vì vợ vừa mất, em đã bước tới, ngồi vào lòng bác. Khi mẹ em hỏi "Con đã nói gì với bác?" thì em bé trả lời "Con không nói gì hết, con chỉ giúp bác ấy khóc thôi"....
xem thêm:
mụn cóc sinh dục mọc ở đâu

Thay lời muốn nói 4 - Nếu còn có ngày mai


Thay lời muốn nói 4 - Nếu còn có ngày mai
Người đọc sẽ không thể nào quên được hình ảnh về người con gái Tracy Whitney, một cô gái người Mỹ xinh đẹp trong trắng nhưng cũng đầy ngang trái. Sự cả tin, lòng ngây thơ một cách bất ngờ khiến cô không may lạc bước vào nhà tù đen tối. Chỉ một bước đi sai, cả thiên đường như sụp đổ trước mắt người con gái: mẹ mất, người yêu bỏ rơi, xã hội lên án với bản án 15 năm tù và hơn nữa là đứa con chưa kịp chào đời đã ra đi vĩnh viễn. Những dòng văn của Syney Sheldon làm người đọc còn thấm đẫm nước mắt vì thương cảm.
Và cuộc đời của Tracy Whitney sẽ trôi về đâu, sẽ ra sao? Tất cả sẽ được tác giả miêu tả một cách kỳ diệu mà bạn chỉ có khả nănggặp ở Syney Sheldon trong "Nếu còn có ngày mai"....
xem thêm:
Mụn cóc sinh dục nữ như thế nào


Thay lời muốn nói 3 - Chiếc xương sườn của Ađam

Trà chanh tình yêuChúng ta đều biết câu chuyện thượng đế tạo lên người đàn ông và người đàn bà đầu tiên trên thế gian này và đặt tên họ là Ađam và Êva. Người Do thái có cách giải thích về Ađam và Êva hơi khác với người Thiên chúa giáo vầ tôi thấy thích truyền thuyết của người Do thái hơn, nó làm cho ý nghĩa của chiếc xương sườn của Ađam có ý nghĩa hơn rất nhiều.

Thay lời muốn nói 3 - Chiếc xương sườn của Ađam

Ngày xửa ngày xưa, sau khi thượng đế tạo ra sông núi, cây cỏ muôn loài, ngài quyết định sẽ lấy đất bùn để tạo thành 2 con người đầu tiên. Người đàn ông có thân hình to lớn, vạm vỡ được đặt tên là Ađam, người đàn bà có nét mềm mại, mái tóc dài rực rỡ như nắng, thượng đế đặt tên nàng là Lili. Ngài thổi sự sống vào 2 con người này một lúc và hy vọng họ sẽ là bạn đời của nhau. Tuy nhiên Lili đã từ chối không quan hệ nam nữ với Ađam với lý do hai người cùng được tạo ra cùng lúc nên cô ta không có lý do gì để chiều theo ham muốn của Ađam. Lili đã bỏ đi và trở thành ma nữ có sức quyến rũ chết người.
xem thêm:

Thượng đế đành tạo thêm một người đàn bà khác cho Ađam. Ngài bắt đầu lặn khung xương, đắp từng thớ thịt, tất cả quá trình này Ađam đều chứng kiến. Trước khi người đàn bà thứ hai chính thức thành hình, Ađam đã quá khiếp sợ khi nhìn thấy máu và nội tạng trong cơ thể người phụ nữ kia nên nói với thượng đế anh ta không thể chấp nhận người bạn đời này.
Những ngày sau đó thấy Ađam lủi thủi một mình, thượng đế mủi lòng và quyết định sẽ tặng cho Ađam một món quà bất ngờ. Ngài làm cho Ađam ngủ mê mệt và lấy một bộ phận trên cơ thể anh để tạo ra Êva như thế hai người sẽ luôn gắn chặt với nhau, thượng đế băn khoăn không biết nên lấy bộ phận nào, nếu lấy phần đầu thì có khả năngÊva sẽ cao ngạo, chỉ nghĩ cho mình, nếu lấy đôi mắt Êva sẽ tò mò soi mói, nếu lấy đôi tai Êva sẽ muốn nghe mọi thứ, nếu lấy cái miệng Êva sẽ tọc mạch nhiều chuyện, nếu lấy trái tim Êva sẽ ghen tị với mọi người, nếu lấy đôi tay Êva sẽ tham vọng thống trị thế gian, còn nếu lấy đôi chân Êva sẽ phiêu du lang bạt.
Thượng đế quyết định sẽ lấy một bộ phận được giấu trong người, đó là chiếc xương sườn, và khi Ađam tỉnh giấc, trước mắt anh là một người đàn bà tuyệt đẹp, họ đã ở bên nhau ngay cả khi họ phải gánh chịu lời nguyền vì lỗi lầm trong vườn địa đàng.
Người đàn bà được tạo ra từ xương sườn đàn ông nên số phận và cược đời của họ luôn gắn chặt, không thể tách rời. Nhiệm vụ của đàn bà là che trở cho trái tim của đàn ông, và đàn ông luôn mạnh mẽ để có khả năngbảo vệ cho người đàn bà. " Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử. Cuộc đời của một người phụ nữ từ khi sinh ra cho đến khi chết đi mỗi giai đoạn đều mang hình bóng của một người đàn ông. Ngày qua ngày phụ nữ luôn chia sẻ, chăm sóc cho người đàn ông của mình, không đơn giản chỉ là trách nhiệm và nghĩa vụ mà lớn hơn hết là lòng thương yêu.

Trà chanh tình yêu - St - http://hieubio.blogspot.com/

Thay lời muốn nói 2 - Hai trái tim không cùng nhịp đập

Trà chanh tình yêu

 
1. Tình yêu đâu chỉ có những lời nói ngọt ngào 
Họ mặc đồ giống nhau, quần jeans và áo đen. Họ im lặng nắm tay nhau, hai đôi chân bước cùng một nhịp, hai đôi mắt nhìn về hai hướng và thỉnh thoảng quay sang thì thầm nói cười. 
Rồi họ đi và ngồi trong góc, đối diện với tôi. Người đàn ông rút tờ báo Tin tức, còn người phụ nữ chọn cuốn Tạp chí Thời trang. Họ vẫn im lặng, đôi lúc quay sang chỉ cho người kia cái gì đó mình đang đọc, bàn luận vài lời rồi lại quay về tờ báo của mình. Trong khi những cặp đôi xung quanh thì cười nói ồn ào, tay nắm tay, mặt đối mặt. 
Tôi không biết các bạn nghĩ thế nào về đôi tình nhân mà tôi vừa kể, còn tôi rất thích cách họ ở bên nhau. Đối với tôi, tình yêu không chỉ có những cái ôm hôn, những lời ngọt ngào mà rất cần một không gian riêng cho mỗi người. Tôi tin họ nói chuyện bắng ánh mắt, bằng nụ cười đầy tình cảm và bằng cái nắm tay nhẹ nhàng. Tôi tin khi ấy hai trái tim đang thực sự hòa đồng và yêu nhau qua từng nhịp đập. 

2.Khi yêu đơn phương 
 
Khi tôi xem bộ phim "Love actually", có một phân đoạn khiến tôi rất xúc động... 
Đêm Giáng sinh, chàng trai yêu thầm vợ mới cưới của bạn thân mình đã quyết định bày tỏ tình cảm đơn phương với cô gái, mặc dù cô ấy đã biết. 
Không một lời nói, chỉ có những dòng chữ trên tấm bìa đã được chuẩn bị trước. Anh đến đây không vì bất cứ hy vọng hay công việc gì. Chỉ vì đêm nay là đêm Giáng sinh, mà Giáng sinh thì người ta không được nói dối: "Trong mắt anh, em là người tuyệt vời nhất, trái tim anh sẽ yêu em mãi mãi". Rồi chàng trai lặng lẽ bước đi và tự nói với lòng mình: "Vậy là đủ rồi!" 
Khi yêu đơn phương và biết không còn hy vọng, đa số ai cũng biết phải quên đi hình bóng mình đang giữ trong lòng. Có người quyết định phải nói một lần để giải thoát hết những tình cảm dồn nén, có người chỉ lặng lẽ tiếp tục giữ im lặng... Có người lại vì lí do này mà tìm đến người khác với suy nghĩ tình yêu chỉ là trò đùa vui và là cách để quên đi người ấy. 

3. Em yêu anh không bao giờ hối hận
 

Đã gần 8 năm kể từ ngày đầu tiên em gặp anh. Đã gần 8 năm đối với anh, em vẫn chỉ là một người xa lạ chưa từng nói chuyện. Mấy đêm trước nằm ngủ, tự dưng em mơ thấy anh chết, giật mình tỉnh dậy thấy nước mắt lăn dài trên má. Không biêt giờ này anh ra sao? 
Anh đã không biết và không bao giờ biết đến tình cảm em dành cho anh. Em muốn mang may mắn đến cho anh nhưng em không có cơ hội để làm việc đó, mà là một người đàn bà khác. Em ngoan ngoãn chập nhận không chút ghen tị. 
Em đã lãng phí mất những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để yêu đơn phương anh. Nhưng nếu có khả nănglàm lại em vẫn muốn được gặp anh, yêu anh và rồi đau khổ suốt mấy năm trời mà không hề hối hận. Em sẽ luôn cầu nguyện cho anh được bình an và may mắn. 
4. Tình yêu như trò chơi xếp hình 

Tình yêu giống như chơi trò chơi xếp hình, mỗi mảnh ghép có 1 vị trí duy nhất trên bức tranh. Đôi khi ta thấy mảnh ghép này có màu sắc, hình dáng thật phù hợp, nhưng khi đặt nó vào mới thấy nó không thể ở đó. Ai cũng chỉ có 1 mảnh ghép duy nhất cho mình, để hoàn thiện phần còn thiếu của mình. 
Có mấy ai yêu lần đầu cũng là yêu lần cuối. Tình yêu có thời gian riêng, khoảnh khắc riêng và cũng có lý do riêng để đến và đi. Khi nó quyết định rời khỏi trái tim bạn, hay trái tim của người bạn yêu, thì bạn không thể làm gì và cũng không nên làm gì. Bạn không thể níu giữ nó, bắt ép nó, bạn chỉ có khả năngđón nhận nó. 

5. Cái em cần thì anh không có
 
Có lẽ khi nghe bài hát này, anh sẽ nghĩ rằng tôi chọn bài hát này cho anh như muốn nói với anh một điều gì đó. Anh lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng cao ngạo và tự tin như thế. Tôi đã từng yêu tính cách ấy của anh và cũng vì nó mà tôi với anh chia tay. 
Biết nhau 1 năm, nhớ nhau suốt 12 tháng, rốt cục chỉ để đổi lại 6 tháng ngắn ngủi bên nhau vui vẻ và 6 tháng còn lại để mà giận dỗi. 
Biết trách ai đây? Trách cho sĩ diện của anh quá lớn hay tự ái của tôi quá cao? Không thể trách anh, cũng không thể trách tôi. Tình yêu của chúng ta không đủ lớn để có khả nănggạt bỏ đi những cái tôi của mỗi người. 
Nói nghe thật buồn cười, tôi rất sợ sẽ có một ngày nào đó anh hỏi tôi rằng: "Em có yêu anh không?". Tôi sợ khi phải nói ra điều đó, đơn giản vì đó là câu trả lời anh không hề muốn nghe: "Tôi không yêu anh". Cái tôi dành cho anh không phải là tình yêu, tôi biết chắc chắn như vậy. 
xem thêm:
Biến chứng mụn cóc sinh dục nữ
Tình yêu đối với tôi là cả một sự hi sinh, một trái tim hoàn toàn dành cho người mình yêu, biết sai mà vẫn yêu và yêu mà không cần nhận lại. Tôi chưa từng làm những điều đó vì anh, tôi cũng biết được rằng người đàn ông của tôi không phải là anh! 
Anh đã từng hỏi tôi trong ngày chúng tôi chia tay: "Thực sự em cần gì?". Anh nói rằng tôi đã trả lời anh một câu mà anh suốt đời này không bao giờ có khả năngquên được: "Em cần gì ư? Cái em cần thì anh không có, mà những thứ anh có thì em lại không cần". 
Anh mỉm cười, có cả sự chua chát trong đó... Và rồi chúng tôi chia tay, nhẹ nhàng và đơn giản như chúng tôi đã từng đến với nhau. 
Bài hát này là để dành tặng riêng cho tôi. Tôi đang mong một ngày nào đó tôi sẽ gặp được người đàn ông thật sự của mình. Người đàn ông dù đến gián tiếp hay trực tiếp, có xứng đáng hay không xứng đáng để tôi dành trọn tình yêu cho anh và cho dù chỉ để 1 lần trong đời được biết đến 2 chữ TÌNH YÊU. 

6. Vì yêu nên phải nói lời chia tay
 
Họ yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên, tay trong tay không rời cho đến một ngày gia đình của Ryan quyết định chuyển sang sinh sống tại một thành phố khác, lúc đó hai người còn quá trẻ nên chưa nghĩ đến chuyện kết hôn. Kely không được phép rời khỏi gia đình, họ vẫn liên lạc với nhau nhưng xa mặt cách lòng, họ chia tay 2 năm sau đó. Rồi Kely lấy chồng, cô chuyển đi nơi khác... 
11 năm trôi qua, hình ảnh Ryan vẫn luôn ở trong trái tim cô, cô tìm kiếm khắp nơi những mong gặp lại Ryan, biết bao cuộc điện thoại, bao lần hi vọng đều trở thành vô vọng, Ryan gần như biến mất. Tuy vậy cô vẫn nuôi niềm tin, mỗi lần nhìn thấy 1 địa chỉ mới là trái tim cô lại đập vồn vã... 
Rồi một ngày Kely nhìn thấy cái tên Ryan mới hiện đang ở ngay cạnh thành phố mà cô đang sinh sống, cô lập tức nhấc máy điện thoại “Xin chào, tôi là Ryan”. Tim Kely gần như ngừng đập, là Ryan của cô. Làm sao cô quên được giọng nói của anh. Kely nói trong hơi thở dồn dập, nước mắt cô rơi ướt đẫm “Ryan, là em đây, Kely, anh còn nhớ em không?”. Đến lượt Ryan im lặng. Ryan nói trong ngẹn ngào: "11 năm nay anh luôn đi tìm Kely". Anh chưa lập gia đình, anh tin một ngày sẽ gặp lại cô. Rồi họ hẹn gặp nhau ngay trong ngày hôm ấy... 
Kely chạy xe như người điên, tới bãi đậu xe, cô đã thấy bóng dáng thân quen đứng đó. Họ đứng nhìn nhau hồi lâu, rồi chạy tới bên nhau, ôm nhau thật chặt như sợ nếu buông tay ra họ sẽ mất nhau lần nữa, mất mãi mãi, những nụ hôn nồng nhiệt hòa lẫn trong nước mắt mừng vui. Đôi tình nhân không hề biết có một đôi mắt dõi theo từ đầu đến cuối, đó là chồng của Kely. 
Anh biết trước sau gì chuyện này cũng xảy ra, anh biết Kely luôn nhớ tới một người đàn ông nào đó, cô hay ngồi thơ thẩn một mình trước máy vi tính, anh vồn vã đi về nhà. Khi Kely đi về, không còn ai ở nhà, chỉ có tiếng nhạc phát ra từ phòng ngủ, cô tìm thấy trên bàn đơn xin ly hôn đã ký tên người chồng và một mẩu giấy nhỏ: “Em yêu, em không cần giải thích, anh hiểu hết. Hãy tin anh, đây là con đường duy nhất cho cả ba chúng ta”. Kely ngồi khóc nức nở, tiếng nhạc vẫn réo rắt... 
Khi hỏi: "Tại sao lại yêu người ấy?" Có lẽ bạn sẽ trả lời: "Không biết tại sao lại yêu, vì yêu bằng cảm giác. Còn khi hỏi: "Tại sao lại chia tay?", chắc sẽ có thật nhiều lí do được đưa ra. 
Câu chuyện các bạn vừa đọc đã giải thích trọn vẹn một lí do: VÌ YÊU NÊN PHẢI NÓI LỜI CHIA TAY. Yêu một người là sẽ làm tất cả để người ấy được may mắn, cho dù không được ở bên cạnh người ấy nữa, vì đơn giản không ai đủ sức để có khả năngníu chặt trái tim không còn thuộc về mình.

7. Tình yêu không được tính bằng thời gian 
 
Tình yêu được bắt đầu bằng những nụ cười, nuôi dưỡng bằng nụ hôn và kết thúc bằng nước mắt. Đối với 2 chúng tôi, nó kết thúc còn nhiều hơn là những giọt nước mắt. Mẹ nói bằng ấy thời gian không đáng để tôi đau khổ, nhưng 1 điều mà mẹ không biết: Tình yêu không được tính bằng thời gian... 
Bắt đầu như thế nào nhỉ? Không nhớ được, tôi chỉ nhớ mình đã rất đau khổ, nước mắt rơi cũng nhiều như may mắn. Trớ trêu vì 2 tâm hồn quá giống nhau, giống như 2 nam châm cùng cực đẩy ra không thương tiếc. 
Cho dù yêu nhau thì sao? Những va chạm của cuộc sống, những cư xử đối với những người xung quanh 2 đứa và bây giờ là sự ngăn trở của gia đình. Cũng không vượt qua nổi, ót xa và cay đắng khi ngày nào cũng phải đối mặt với cảm giác dằn vặt vì không thể quên đc cảm giác tủi hờn khi gần nhau đó mà không tài nào chạm tới được dù chỉ là ngón tay, cuối cùng buông xuôi, nuối tiếc. 
Anh à! Chưa bao giờ anh biết rằng em yêu anh còn nhiều hơn những gì em làm cho anh. Hờn ghen và tính tự ái đã làm em như con rùa mất đầu, không biết đấu tranh cho hạn phúc của bản thân mình. Em trách anh độc ác với em, nhưng những lời em nói với anh còn cay độc hơn bất cứ cái gì trên thế gian này. Nhưng nỗi đau của em không ai hiểu, ngay cả anh cũng không hiểu. 
Anh như một dòng sông hững hờ trôi qua cuộc đời em một cách thầm lặng. Chưa bao giờ anh hỏi em: "Điều gì đã làm em trở nên như vậy". Chính vì anh vô tâm quá, làm sao anh hiểu được. 
Thôi nhé! Từ đây tắt những ước mơ, tắt những mong chờ, tắt những thương yêu. 

8. Đó là tất cả những gì anh mong ước
 
Xin lỗi! Anh đã cố không gọi điện cho em, nhưng anh không cưỡng lại được. Chắc là anh yếu đuối, thậm chí không che dấu nổi điều đó. Anh đã đầu hàng chỉ để được nghe giọng nói cuả em. Không biết đã bao lần anh tự nhủ rằng mình có khả năngsống thiếu em và có khả năngcó một ai đó đã ở bên cạnh em. Nhưng có điều này anh muốn em biết rằng,sâu thẳm trong trái tim, anh cảm thấy anh đang chết dần chết mòn, anh chỉ muốn nhìn thấy em và đó là tất cả những gì anh mong ước... 
Ngoài mặt thì tỏ ra bình thường, nhưng sâu trong lòng thì lại chứa một nỗi đau, tất cả những nỗi buồn đó chẳng ai biết, kể cả người đó. Vì khả năng che đậy rất giỏi, chỉ một mình biết, một mình buồn. 
Nhưng có gì xấu đâu mà phải che đậy nhỉ? Dẹp quách cái thể diện ấy đi, ai cũng có những lúc yếu mềm mà,tại sao fải che dấu chứ? Tại sao fải cố tỏ ra không có gì? Nói thẳng ra là rất thich người ấy và rất buồn khi không được chấp nhận tình cảm đó thì sao? Yếu mềm đó thì sao? 
Mà thôi! Phải đứng lên thôi, mặc dù thích người đó thật nhiều, nhưng nếu người đó không thích lại thì cũng phải sống bình thường chứ. Người đó cũng không muốn nhìn thấy mình như thế này đâu. 
Bạn ạ! Nếu như bạn đặt một mảnh ghép không đúng vị trí, điều đó không cónghĩa trò chơi đã kết thúc, đừng ép buộc mình phải quên hết tất cả ngaylập tức. Mọi thứ sẽ dần nguôi ngoai và sẽ trở thành một phần quá khứ của bạn. Tình yêu sẽ không bao giờ quay lưng với bạn. Cánh cửa này đóng lại, sẽ có một cánh cửa khác mở ra. Chỉ cần bạn đừng nhìn mãi vào cánh cửa vừa đóng mà bỏ đi những cơ hội khác đang chờ. 
Chúc những ai đang cô đơn sớm tìm được những mảnh ghép đang thất lạc của mình... 
Chúc những mối tình đầu sẽ là tình cuối... 
Chúc nhưng ai đang may mắn sẽ may mắn mãi mãi...

Thay lời muốn nói 1 - Lễ tình nhân

Nước Mỹ. năm 1972. Tại một tỉnh vùng núi xa xôi, trong một thị trấn nhỏ vô danh có một chàng trai bị kết án tù. Canh sát đã chứng minh được rằng anh phạm tội và 3 năm là một thời gian vừa đủ để anh sửa chữa lại mọi chuyện. Nhưng Mary - người vợ sắp cưới của chàng trai thì không thể tin điều đó. Ngày mở phiên toà, mặc cho chàng trai không ngừng quay về phía sau tìm kiếm thì cô vẫn vắng mặt. 
Thay lời muốn nói 1 - Lễ tình nhân
   Trước khi lên chiếc xe dành cho các tù nhân, chàng trai nhờ chuyển cho Mary một lá thư rồi bước đi ngay. Anh không kịp nhìn thấy cô đang đứng khuất phía sau, vừa khóc vừa nắm chặt tờ giấy với những dòng ngắn ngủi. "Anh biết rằng anh không xứng đáng với tình yêu của em. Anh cũng không dám hy vọng em sẽ còn yêu anh sau những chuyện này. Nhưng nếu em tha thứ cho anh thì hãy buộc một dải ruy băng vàng lên cây sồi già duy nhất ở quảng trường của thị trấn vào ngày anh trở về. Và nếu không nhìn thấy dải ruy băng, anh sẽ ra đi mãi mãi và không bao giờ quấy rầy em nữa." 
Trong suốt ba năm ngồi tù, dù chàng trai có mong mỏi tin tức của Mary đến đâu thì cô vẫn bặt tin. Năm đầu tiên, anh tự nhủ rằng có lẽ cô vẫn chưa thể quen được với việc chồng sắp cưới của mình là một người phạm tội. Năm thứ hai, chàng trai nhờ người hỏi han tin tức và chỉ nghe phong phanh rằng cô ấy đã đi xa, xa lắm và chẳng biết khi nào mới quay trở về. Đến những tháng cuối trong tù, anh đã không còn nghĩ gì tới những dải ruy băng vàng nữa. Nhớ về cô gái anh yêu lại càng không. Đến ngày ra tù, chàng trai quyết định nhảy lên xe buýt đi thẳng ra thành phố chứ không ngang qua quảng trường như anh đã hẹn. 
Nhưng rồi một chuyến, hai chuyến xe đã dừng lại rồi chạy tiếp mà chàng trai vẫn chần chừ không leo lên. Mãi tới khi chuyến cuối cùng đã chạy qua, anh mới lầm lũi đi bộ tới quảng trường. Lý trí bảo anh hãy đi theo hướng ngược lại, nhưng tình yêu trong anh thì vẫn bắt anh hướng về phía trước. Rồi 30 phút sau, người trong thị trấn ngạc nhiên thấy một chàng trai khóc nức nở dưới tán sồi vàng rực bởi hàng trăm dải ruy băng...
******
Tie a yellow Ribbon round a ole oak tree của Orlando, được phát hành tháng Hai, năm 1973 và trở thành đĩa bán chạy nhất trong năm đó.
Năm 1973, bài hát là niềm tin, sự ngóng chông, tha thứ của các gia đình Mỹ đối với con em họ, những người sa lầy vào cuộc chiến tại Việt Nam. 
xem thêm:

Năm 1981, một lần nữa trở thành đĩa hát bán chạy nhất, Tie a yellow Ribbon round a ole oak tree như là sự đón mừng 52 con tin trở về sau 444 ngày bị bắt giữ. 
Rồi mỗi lần chiến tranh, chia ly - bài hát lại vang lên như niềm tin, nỗi mong chờ của những người xa cách. Sợi ruy băng vàng đã trở thành biểu tượng của lòng chung thủy. 

Viết cho em, câu chuyện nhỏ

Trà chanh tình yêu: Lâu lâu, em lại thấy thương cái bóng đơn côi của mình. Em thương những trống trải trong lòng và thương những đơn côi trải rộng…. Em thương, trái tim lặng ngần trong cô đơn bất tận…..

Bởi chẳng có ai thương em, nên em phải thương lấy mình


Đôi lúc, em gét cách mình thương lấy bản thân mình như vậy, vì lúc ấy em chỉ muốn khóc mà giọt nước mắt không ứ đọng bờ mi. Thương mà trở nên ủ rũ hơn thì em không muốn. Em muốn, mình phải luôn mạnh mẽ đón đợi cuộc đời.
Em muốn, dù có đau thương, dù có đơn côi nhường nào, em vẫn là em, vẫn cư nhiên mỉm cười với cuộc đời. Và vẫn để mình mạnh mẽ….
Sẽ có hơn một lần, em muốn mình được bình ổn hơn với cảm xúc. Không âu lo, không cố tỏ ra mạnh mẽ. Hơn một lần, em rất muốn chân thành với mọi cảm xúc, suy nghĩ của mình. Buồn thì khóc, vui thì cười, giận thì mắng, yêu thì sẽ dang tay ôm lấy người phía trước…. Những điều chân thật ấy, ở đâu xa? Mà em, hơn 20 năm trời cứ phải giả lả nói cười, cứ phải gói gém đau thương.
Đi bên đời, đôi mắt em vẫn trầm tư như thế. Có người hỏi: “ Sao cô gái đáng yêu ấy lại buồn như vậy?”. Em sẽ chỉ cười, nụ cười giấu nỗi buồn bên trong. Bởi em cũng chẳng biết, sao cô gái ấy cứ luôn buồn…
Lúc em buồn nhất, em chẳng muốn nói nhiều đâu, cũng chẳng muốn có ai đó làm ồn ào tâm trí. Em chỉ muốn lẳng lặng gặm nhấm một chút, rồi tự em sẽ ổn. Nhiều lần, đã từng muốn có người bên cạnh để em dựa vào đôi vai nghe tiếng gió thổi. Nhiều lần, muốn được khóc trên vai người. Nhiều lần, muốn được người ôm trong tiếng nấc, lúc ấy, đau thương, buồn tủi sẽ tan thành khói. Nhiều lần…. Em đã mong, nhưng chỉ thấy ước muốn tan thành bọt biển….
xem thêm:
tìm hiểu mụn cóc sinh dục
Và em, bắt đầu sợ hi vọng. Thế nên, đã từ lâu chẳng hi vọng gì nhiều. Em làm những thứ mà em chắc chắn sẽ có ích, sẽ có kết quả tốt. Em mong những điều có khả năng sớm đạt được. Tuy là vậy, đôi lần em vẫn thấy mình mong mỏi vài điều. Cũng chỉ là những mong mỏi rất xa….
Tháng ba này, mùa phố ướt mưa. Em chẳng còn nhớ đã bao lần ánh mắt mình hoang mang khi bước dưới ánh đèn đêm của Hà Nội…
Hà Nội ồn ào mỗi sáng, tấp nập mỗi chiều. Nhưng những ngày ướt mưa và những buổi đêm gió nhẹ Hà Nội lại trở nên trầm buồn. Với em, có một Hà Thành trầm buồn như thế. Là mỗi khi ánh đèn thắp lên, những cái bóng trải dài trên đường phố – đấy là những cái bóng cô đơn. Là mỗi khi mưa ướt phố, em thấy lòng mình cũng ướt nỗi nhớ mong….

Em sẽ kể về câu chuyện đôi tay…
Vài năm nữa, em muốn mình trở thành một người phụ nữ độc lập và mạnh mẽ, đủ để làm mọi điều em muốn, đủ để em dành nhiều thương yêu cho những người em yêu quý, đủ để em đáp lại những chân tình đã nhận… Lúc ấy, trong kì nghỉ ở biển, mỗi sáng em sẽ thức dậy sớm, nấu bữa sáng và đi dạo một vòng dọc bờ biển lộng gió. Em sẽ nhìn những tia nắng đầu tiên rọi vào lòng mình những ấm áp nhẹ nhàng. Và khi đã hưởng hết khoảng trời tự do của một người trẻ – một mình, em muốn có một đôi tay khác sẽ nắm lấy tay em mỗi khi trời trở lạnh, đôi tay ấy sẽ xoa những giọt mồ hôi lấm tấm trong lòng bàn tay đẫm nước của em. Rồi người ấy sẽ hỏi, có phải cả cuộc đời, dù đã thân thuộc đến nhường nào, mỗi lần nắm tay nhau em đều sẽ hồi hộp và đổ mồ hôi tay như thế? Và sau đó là một nụ cười, rất tươi trẻ, rất thương yêu….
Sau đấy thêm vài năm, em muốn buổi sáng thức dậy sẽ có đôi lần ngửi thấy mùi thơm nghi ngút của những món ăn em thích. Em sẽ giống như trẻ nhỏ cười rạng rỡ đón những tia nắng của mùa. Rồi mỗi lần nhìn vào đôi tay mình sẽ không còn cảm giác ướt đầm mồ hôi và lạnh toát mà đã trở nên khô ráo và lấp lánh bởi hơi ấm từ bàn tay người. Rồi mỗi khi run trong giấc mơ sẽ có đôi tay rộng lớn đan vào tay em, dắt em đi dọc bờ biển sóng vỗ nhẹ nhàng….
Nhiều khi, em đã thực sự cần một bàn tay và một cái ôm. Em đã cần, nhưng vẫn là tự đan lấy tay mình và dang tay tự mình ôm lấy đôi vai gầy guộc….
Hôm nay, nắng đã về chưa? Em đã không khóc khi phố ướt mưa, em không gét những ngày Hà Nội trầm buồn. Nỗi buồn đi với nỗi buồn lại trở thành thứ cảm xúc đặc biệt. Có những cái buồn lại trở nên rất phiêu và có khi là bình ổn….
Ở nơi nào đấy, người có vui vẻ không? Em đôi lần muốn gặp người, để có khả năngthương yêu và chia sẻ người, đôi tay vụng về của em sẽ bắt đầu học nấu nướng để làm cho người những món ngon… Thế thì người có may mắn không, nếu gặp em và thương yêu em như thế?
Trà chanh tình yêu - Thảo Phương