Có hai gia đình sống trong cùng một khu phố, nhà chỉ cách nhau con hẻm nhỏ. Gia đình thứ nhất có cô con gái thật đẹp, họ sống trong quyền uy thế lực, giàu sang tột bực. Đi học thì có xe đưa đón, ba mẹ cưng chiều, có kẻ hầu người hạ. Đúng nghĩa là cô chiêu của thời nay, chỉ cần cô gọi khẽ là mọi người có mặt đáp ứng mọi yêu cầu của cô... Con đường mà cô đang đi như trải đầy thảm đỏ, phẳng lặng như mặt hồ không chút gợn sóng, như bức tranh tuyệt mỹ vẽ nên cuộc đời cô. Trong giấc mộng của bao người, ai cũng bảo cô là bình yên.
Còn gia đình thứ hai. Có hai mẹ con sống trong ngôi nhà tồi tàn, mẹ thì đau ốm liên miên. Nếu cô con gái nhà giàu kia chỉ biết học và hưởng thụ thì cô bé bên này phải lăn lộn với đờinguyên nhân bị mụn cóc sinh dục mọc. Hằng ngày cô rong ruỗi trên khắp nẻo đường để đi bán từng tờ vé số, tích góp từng đồng tiền lẻ về lo thuốc thang cho mẹ. Để được đến trường cô phải đi bộ hơn một giờ đồng hồ. Vậy mà hằng đêm khi trở về bên mái tranh nghèo cùng mẹ, cô vừa nấu cho mẹ bát cháo nóng hổi vừa hát líu lo như con chim nhỏ như để xua đi không gian vắng lặng và trống trải của mẹ khi vắng cô. Cô may mắn khi thấy mẹ cười,vui vì khuôn mặt rạng ngời của mẹ lúc cô trao những bông hoa điểm mười. Con đường mà cô bé đi là cuộc hành trình đầy cam go, vậy mà cô vẫn thanh thản an nhiên đó là bình yên thực sự.
Bình yên là sau một ngày mệt nhoài với hàng núi công việc, lăn lộn, bon chen giữa dòng đời. Ta trở về với căn phòng nhỏ thân thương, khi ta bỏ lại sau lưng những xa hoa cám dỗ. Về tựa vai mẹ là lúc ta nhận ra bến sông đời không êm ái và quá nhiều gian xảo. Về núp bóng cha là lúc thấy mình nhỏ bé, mong manh quá, là lúc ta cần mái nhà nơi đó có cha, có mẹ có cả bầu trời lồng lộng yêu thương. Đến lúc ta cảm thấy cuộc đời là vô thường, vạn vật là giả tạm, ta nhận ra rằng phải quay về nương bóng Người nơi cửa đạo.
Nếu ta chỉ cảm nhận được bình yên là sống trong vòng tay yêu thương, trong sự chở che bảo bọc, trong nệm ấm chăn êm và trong nhung lụa sang giàu thì ta đã hoàn toàn mắc phải sai lầm rồi đấy bạn ạ. Vì như thế ta chỉ là đứa trẻ có tuổi già nua theo năm tháng mà không bao giờ trưởng thành. Cứ như con ốc sên cuộn mình trong lớp vỏ mặc cảm không dám đối diện với đời, chạy trốn ngoại cảnh cũng đồng nghĩa với việc chạy trốn chính mình, luôn ẩn nấp, sống cuộc đời nhu nhược, không hoan hỷ đón nhận những ngang trái của cuộc đời. Ta phải biết xem đó như là mâm cơm mà hằng ngày đã dọn sẵn, hãy sống trong chánh niệm và thức tỉnh để chọn lựa xem xét kỹ lưỡng, món nào ăn sẽ mang lại bổ dưỡng thiết thực cho cơ thể thì ta ăn. Ngược lại nếu ăn vào làm ta ngộ độc, thoái chuyển tâm ban đầu thì tốt nhất ta nên dừng và khéo léo tìm cách chối từ. Ta phải hiểu rằng có những nguyên lý trong cuộc sống, ta không thể nhìn bằng cái nhìn trực diện ban đầu để rồi nhận xét và phán đoán. Phải nhìn sâu để thấu rõ vấn đề một cách xuyên suốt, đừng để giác quan lừa dối và đưa cái tôi lên hàng đầu. Phải nhìn cuộc sống từ nhiều phía để biết rằng những quan niệm về cuộc sống thực tại không giống như bức tranh, ta không thể nào là người vẽ nên bức tranh ấy. Như thế bạn sẽ hạ thấp giá trị, biến mình thành con người sống ích kỷ, mưu cầu và tư lợi cho bản thân.chữa mụn cóc sinh dục tốt nhất
Bạn thấy đó, sống giữa dòng đời ô trược này có lắm nghịch cảnh tang thương. Ta phải học cách hòa mình vào đấy để sống. Đừng bao giờ chấp nhận thái độ cô lập, biến mình thành cá thể độc lập. Không huân tập cho mình lối sống riêng biệt mà phải mở rộng vòng tay để yêu thương, đón nhận, chia sẻ... luôn tha thứ cho người.
Là người hiểu đạo, ta phải sống theo giáo lý nhà Phật, từ, bi, hỷ, xả, độ lượng, chấp nhận và sống chung với những nhân tố vô thường, sinh diệt. Cho nên khi đối diện với những oan chướng, trái chướng ta đừng nghĩ đó là tác động không tốt, ta sân, si làm ảnh hưởng đến mặt đạo đức mà phải quán rằng: Đó là thiện hữu tri thức, không đơn thuần là trao và truyền cho ta hiểu ''việc đã đến'' mà đó chính là vị thầy giúp ta sách tấn trên con đường tu tập. Ta đừng bao giờ thỏa mãn với chính mình, lúc nào cũng cảm ơn những nghịch duyên. Nhờ những nghịch duyên ấy nên ta trưởng thành, có ý chí và niềm tin nhiều hơn, không còn cô lập giữa dòng đời tất bật, giữa những toan tính hơn thua, mưu mô lừa dối của người và đời. Nhờ đó mà mọi lo âu sẽ tan biến mất, thay vào đó là con người hoàn toàn mới mẻ, thanh thoát và không chút bợn mảy trần, luôn chuyển hóa và sống có trí tuệ. Quan trọng hơn vẫn là con người biết rõ chính mình, kiểm soát được mọi hành động của thân - khẩu - ý, sống chánh kiến, đủ tư duy, bình yên về thân tâm một cách đầy đủ và hoàn mãn.
Sự bình yên không có nghĩa là nơi không có tiếng ồn ào, khộng khó khăn cực nhọc... Bình yên có nghĩa là ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp, ta vẫn cảm nhận được sự bình yên trong trái tim. Đó mới là ý nghĩa thực sự của bình yên. Ta phải nhìn rõ, phải chấp nhận và đối diện để thấu hiểu thì đó là bình yên cho tôi, cho bạn và cho tất cả chúng ta trong cuộc sống này đấy bạn ạ!
Có hai con ốc sên yêu nhau. Khi chia tay, chúng bỏ đi về hai hướng khác nhau. Con ốc sên thứ nhất đi về hướng Tây, ốc sên thứ hai đi về hướng Đông.
Ốc sên thứ nhất đi mãi, đi mãi, nó đi mà không hề dừng lại, đi qua tất cả các con ốc sên mà nó gặp ở trên đường. Cho đến khi nó không thể đi được nữa. Và nó đã chết bên một hòn đá nhỏ.
Con ốc sên thứ hai bỏ đi, bỏ đi nhưng nó biết cách dừng lại, dừng lại để biết cách sống tiếp. Nó dừng lại để gặp một con ốc sên thứ ba, và nó sống tiếp bằng cách yêu con ốc sên đó.
Con ốc sên thứ nhất tượng trưng cho một tình yêu nguyên vẹn, sự thủy chung, sự hy sinh, quá hiếm hoi! Còn con ốc sên thứ hai chỉ là thứ tình yêu quá đỗi tầm thường, nhan nhản trong cuộc sống.
Nhưng liệu trong chúng ta, có ai dám hay đủ can đảm yêu theo kiểu con ốc sên thứ nhất? Tôi dám chắc rằng, hầu hết mọi người đều từ chối yêu theo cái kiểu mà chúng ta vẫn gọi là thủy chung, hy sinh (như đã nói ở trên), mà sẽ lựa chọn theo cách của con ốc sên thứ hai.
Câu chuyện thứ hai
Có hai con ốc sên yêu nhau. Khi chia tay, chúng bỏ đi về hai hướng khác nhau. on ốc sên thứ nhất đi về hướng Tây, ốc sên thứ hai đi về hướng Đông.
nguyên nhân gây mụn cóc sinh dụcCon ốc sên thứ nhất đi mãi, đi mãi, nó đi mà k hề dừng lại, đi qua tất cả các con ốc sên mà nó gặp ở trên đường. Cho đến khi, nó không thể đi được nữa. Và nó đã chết bên một hòn đá nhỏ.
Con ốc sên thứ hai bỏ đi, bỏ đi nhưng nó biết cách dừng lại, dừng lại để biết cách sống tiếp. Nó dừng lại để gặp một con ốc sên thứ ba, và nó sống tiếp bằng cách yêu con ốc sên đó. Cho đến một ngày, con ốc sên thứ hai nhận ra rằng người nó thực sự yêu chính là con ốc sên thứ nhất! Nó vội vàng bỏ đi, đi về hướng Tây. Nó đi mãi, đi mãi, đi lâu lắm ý… Rồi nó cũng tìm thấy xác con ốc sên thứ nhất bên cạnh một hòn đá nhỏ. Nó đã bỏ cả cuộc đời còn lại của mình để đi tìm tình yêu đích thực. Bây giờ thì nó đã tìm thấy, và cũng là lúc nó già lắm lắm rồi…
Bất kỳ ai đi qua cũng có khả năngnhìn thấy một con ốc sên mỉm cười may mắn nằm chết bên xác một con ốc sên đã chết từ rất lâu.
Thế đấy! may mắn không chỉ là biết từ bỏ, mà còn là biết tìm lại. may mắn không chỉ là biết ra đi, mà còn là biết dừng lại. Con ốc sên thứ hai thật dũng cảm khi nó dám từ bỏ lần thứ hai, và nó còn dũng cảm hơn, khi dám đi tìm lại tình yêu của mình. Nhưng trong tình yêu, sự nuối tiếc hay ân hận thì thường kết thúc không có hậu. Tất cả chỉ là sự muộn màng, đáng tiếc.
Câu chuyện thứ 3
Có hai con ốc sên yêu nhau. Khi chia tay, chúng bỏ đi về hai hướng khác nhau. Con ốc sên thứ nhất đi về hướng Tây, ốc sên thứ hai đi về hướng Đông.chữa mụn cóc sinh dục có khỏi không
dừng lại để biết cách sống tiếp. Song nó dừng lại không phải để gặp một con ốc sên thứ ba, và nó sống tiếp không phải bằng cách yêu một con ốc sên khác, chỉ đơn giản là để ăn lá cây và uống những giọt sương mà thôi.
Con ốc sên thứ hai bỏ đi, bỏ đi nhưng nó biết cách dừng lại, dừng lại để biết cách sống tiếp. Nó dừng lại để gặp một con ốc sên thứ ba, và nó sống tiếp bằng cách yêu con ốc sên đó.
Cho đến một ngày, con ốc sên thứ hai nhận ra rằng, người nó thực sự yêu chính là con ốc sên thứ nhất. Nó vội vàng bỏ đi, đi về hướng Tây. Nó đi mãi, đi mãi, đi lâu lắm ý… Rồi nó cũng tìm thấy con ốc sên thứ nhất đang hom hem ăn lá non bên một hòn đá nhỏ. Trông con ốc sên thứ hai bây giờ cũng lọm khọm lắm rồi. Chúng cười với nhau bằng cái miệng móm mém. Dành cả cuộc đời còn lại để tìm thấy tình yêu đích thực, giờ thì chúng chỉ còn rất ít thời gian để có khả năngở bên nhau trước khi kết thúc vòng đời của ốc sên. Chúng đã rất may mắn! Thực sự may mắn.
Như đã nói ở câu chuyện thứ hai: “sự nuối tiếc hay ân hận thì thường kết thúc không có hậu. Tất cả chỉ là sự muộn màng, đáng tiếc!”. Chỉ là “thường” thôi! Nếu ai cũng nghĩ như vậy và không đủ can đảm tìm lại may mắn cho mình như con ốc sên thứ hai ở trong câu chuyện cuối cùng này, thì liệu tình yêu còn có ý nghĩa nữa không?Trong cuộc sống cũng như trong tình yêu, đôi khi phải dừng lại để biết mình đã đi được bao xa; đôi khi phải trải qua đau khổ để biết mình đang may mắn; đôi khi phải xa nhau mới biết yêu nhau đến nhường nào; và đôi khi phải biết từ bỏ để tìm lại.mụn cóc ở bộ phận sinh dục nữ
Đôi lúc tự hỏi bản thân, liệu tình yêu của mình sẽ là câu chuyện ốc sên thứ mấy? Hay sẽ có thêm câu chuyện ốc sên thứ tư: Có hai con ốc sên yêu nhau, và sống may mắn bên nhau trọn đời, mà chẳng xất hiện một con ốc sên thứ ba nào cả! Sẽ không có TỪ BỎ, RA ĐI hay NUỐI TIẾC…
Có lẽ trong tình yêu, không có gì là đúng hay sai cả! Nếu bạn cho là đúng, thì chắc chắn là nó đúng, còn nếu bạn cho rằng nó sai, thì nó buộc phải sai!
Có lẽ bất cứ ai tồn tại trên cõi đời này đều có quá khứ của riêng mình. có khả năngquá khứ ấy ngập tràn niềm vui và tiếng cười. Cũng có khả năngquá khứ ấy chan đầy nước mắt với những niềm đau. Và hầu như ai cũng biết rằng, không thể thay đổi quá khứ của cuộc đời mình.dấu hiệu nhận biết mụn cóc sinh dục
Mỗi thời điểm trôi qua, đều đánh dấu một bước ngoặt trong cuộc sống. Vấn đề là ở chỗ bước ngoặc nào in đậm vào tâm trí ta nhất. Hôm qua ngồi cùng bạn, bạn bảo rằng "Nhìn mày bây giờ khác trước quá". Chỉ biết cười thật tươi: "Ừ, khác trước nhiều lắm". Cho phép mình trở về quá khứ với muôn vàn cảm xúc...
Ngày xưa cứ ngỡ, người yêu là định mệnh, là món quà vô giá mà mình được trao tặng. Lỡ thiếu người rồi mình sẽ sống ra sao, sẽ chia sẻ buồn vui với ai, sẽ lấy ai vỗ về những lúc mình giận dỗi. Ngày xưa cứ ngỡ, tình yêu như một bức tranh chỉ có màu hồng may mắn.
Từng ngày trôi qua, chợt nhận ra mình đã níunguyên nhân bị mụn cóc sinh dục kéo một người vốn đã không thuộc về mình. Dù biết rằng rất đau, nhưng tự nhủ sẽ phải học cách để từ bỏ.
Chia tay một người... tôi nhận ra không có ai là định mệnh của đời mình. Định mệnh tồn tại ở chính bản thân và chỉ do mình quyết định. Biết rằng tình cảm là thiêng liêng lắm nhưng rồi cũng hiểu, trên đời này đâu phải chỉ có tình cảm lứa đôi.
Chia tay người... tôi nhận ra mình không yếu đuối như người từng nhận xét. Tôi thấy hơi thở của đời mình mạnh mẽ hơn lúc nào hết. Đã ngỡ rằng sẽ không thể vượt qua, ngỡ rằng vết thương ấy không bao giờ lành. Đến giờ mới biết, không có điều gì là không thể vượt qua, cũng chẳng có vết thương nào là không bao giờ lành. Vết thương có lành được hay không còn phải xem người ta có tự tay cào vào vết thương ấy hay không.
Chia tay người... tôi nhận ra rằng trong cuộc sống, bên cạnh màu hồng còn có nhiều gam màu khác. Màu sắc của cuộc sống tùy vào cảm nhận của mỗi người. Và tự nhắc mình phải luôn nhìn đời bằng những gam màu tươi thắm và lạc quan. Niềm vui là phải tự mình tạo lấy.
Chia tay người... tôi nhận ra rằng giờ đây tôi sống không chỉ cho riêng mình. Xa một người, nhưng tôi lại biết chia sẻ đến nhiều người khác, gia đình, bạn bè và những người thân quen. Thấy có lỗi vì mình từng vô tâm quá. Chợt nhận ra, có những khoảnh khắc nhói đau chỉ mình mình biết, lắm lúc đôi mắt ráo hoảnh và thèm được khóc. Nhưng rồi... tất cả cũng đã qua.
Chia tay người... tôi gửi gắm tâm sự của mình vào những lời văn, câu chữ. Vốn không phải là người giỏi thể hiện, tôi chỉ có khả năngbộc bạch lòng mình theo cách của riêng tôi. Nhiều khi thấy buồn vì đâu thể tránh khỏi miệng lưỡi thế gian nói này nói nọ, thôi thì chỉ cần sống tốt như mình từng sống.
Chia tay người... tôi nhận ra chẳng có tình yêu nào là trọn vẹn và hoàn hảo. Chẳng phải yêu nhau là để giận dỗi trách hờn nhau. Yêu là còn phải chấp nhận và đồng cảm cùng nhau. Yêu thương không nhất thiết phải giữ lấy, yêu thương còn là phải học cách buông tay.
Giờ đây, với tôi, nỗi nhớ về người đã nhạt nhòa từ lâu.tìm hiểu mụn cóc sinh dục Đã nhiều lần tôi tự nhủ sẽ thôi không viết về người nữa. Hôm nay có dịp, tôi sẽ tự mình kết thúc những hoài niệm về người. Người sẽ trú ngụ ở một khoảng kí ức khó quên, hình bóng của người sẽ ở một góc khuất trong trái tim tôi. Tôi sẽ khép lại trang kí ức mang dáng dấp người một cách nhẹ nhàng thôi, nhẹ nhàng như cái cách mà ngày nào người từng đến với tôi.
Lần đầu tiên, duy nhất và cuối cùng, xin cho tôi được bày tỏ: "Cảm ơn người, mối tình đầu khó quên - cảm ơn quá khứ của đời tôi..."
Cảm ơn một người đã đến và đi qua, một người mà tôi cứ ngỡ là định mệnh. Cảm ơn vì đã cho tôi biết cảm giác yêu thương, cảm giác nghẹn đắng và kiềm nén là như thế nào. Cảm ơn người đã giúp tôi nhận ra giá trị thật của bản thân, để tôi biết rằng, không ai tôn trọng tôi bằng chính bản thân mình. Cảm ơn một người đã dạy tôi những kinh nghiệm sống mà không người thầy nào có khả năngdạy được cho tôi, vui có, buồn có. Cảm ơn, vì chúng ta đã chia tay nhau, để tôi có dịp nhìn lại mình, để tôi hiểu rằng, may mắn đơn giản chỉ là bằng lòng với những gì mình đang có.
Thay cho lời kết, tôi xin mượn câu nói từng nghe ở đâu đó, tôi đã thuộc nằm lòng và xem như một phương châm sống: "... Tự buông trôi mình trong nỗi ám ảnh của quá khứ, đâu phải là khôn ngoan, sáng suốt. Kỷ niệm sinh ra để ta thêm lòng dũng cảm, chứ không phải để cướp nó đi. Bởi lẽ chúng ta đã nếm trải nỗi đau và niềm may mắn, chúng ta biết rằng một cuộc sống mới vẫn có khả năngbắt đầu. Bạn không tin sao?"
Hãy nghe một viên sỏi kể về nguồn gốc của mình: “Tôi vốn là một tảng đá khổng lồ trên núi cao, trải qua bao năm tháng dài đăng đẳng bị mặt trời nung đốt, người tôi đầy vết nứt. Tôi vỡ ra và lăn xuống núi, mưa bão và nước lũ cuốn tôi vào sông suối.chữa mụn cóc sinh dục tại nhà
Do liên tục bị va đập, lăn lộn, tôi bị thương đầy mình. Nhưng rồi chính những dòng nước lại làm lành những vết thương của tôi. Và tôi trở thành một hòn sỏi láng mịn như bây giờ”.
Bạn nghĩ gì khi nghe câu chuyện trên? Cảm thấy lý thú với chuyến đi của hòn sỏi hay xúc động trước ánh mắt lạc quan của nó đối với cuộc đời đầy biến động? Đã bao giờ bạn thấy được rằng chính những chông gai mới tạo nên những hình hài đẹp và ấn tượng, dù là hình hài được tạo bởi chính những vết thương và sự đớn đau? nguyên nhân bị mụn cóc
sinh dục mọc
có khả nănglà bạn, có khả nănglà tôi, cuộc sống chẳng bao giờ chỉ mang đến nỗi đau, cũng chẳng bao giờ chỉ mang đến niềm may mắn. Vượt qua được gian khổ, vượt qua những cuộc thử thách, vượt qua được những nỗi đau là bạn đã tự làm hoàn thiện chân dung mình.
Cuộc sống là vô vàn những điều biến động.phương pháp nào chữa mụn cóc sinh dục hiệu quả nhất Vì vậy, cho dù trong khó khăn hay trong may mắn, cũng mong bạn luôn nhớ cuộc hành trình của hòn sỏi để sống tự tin hơn, để mang những yêu thương xoa dịu và làm lành những vết thương. Sự va đập của cuộc sống chẳng có gì đáng sợ đâu bạn ạ!
“Anh yêu em”...Đây là câu nói mà hai người họ nói nhiều nhất trong đời, cũng là câu nói mà cả cuộc đời họ chẳng thể nói xong : "Anh Yêu Em" Câu nói hàm chứa vô vàn điều, giải thích thế nào cũng không thể hiểu hêt, đây là câu nói người đời thích nghe nhất.
20 tuổi : anh nói "Anh yêu em". Má cô đỏ, dùng tay che mặt, nhẹ nhàng mắng một câu " Anh thật xấu". Rồi dùng dằng như muốn bỏ đi.
25 tuổi : anh nói " Anh yêu em". Cô e thẹn ngả vào lòng anh, đưa tay đấm nhẹ vào ngực anh nói "Anh thật tốt". Năm đó hai người họ kết hôn.
30 tuổi : anh nói "Anh yêu em". Cô cười hỷ hả nói " Thế thì thực hiện bằng hành động đi, giúp em trông con"
40 tuổi : anh nói "Anh yêu em". Cô nhìn anh một cách kỳ quái nói "Nhanh nói đi, đem tiền cho cô nào rồi phải không ?"
50 tuổi : anh nói "Anh yêu em". Cô chầm chậm hồi tưởng lại đêm tân hôn 25 năm về trước, lúc đó vì anh mà cô đã hát bài " Hoa Hảo Nguyệt Hợp".
70 tuổi : Một buổi chiều, ông và bà nằm trên chiếc trường kỷ. Ông nói " Tôi yêu bà". Bà nhìn ông nồng nàn, khuôn mặt tràn đầy sự mãn nguyện, bàn tay gầy guộc của hai người thuỷ chung vẫn nắm chặt không buông.
Đêm! Chân thành muốn được nói lời cảm ơn và xin lỗi.
Cám ơn bố mẹ cho con cuộc sống - để biết buồn vui ước mơ hy vọng.
Cám ơn những người bạn thân luôn ở bên ta những lúc vui buồn, thành công, thất bại.
Cám ơn những người đã vô tình bước qua cuộc đời dạy cho ta những bài học cuộc sống, những bài học có sự chân thành, giả dối, có đắng cay ngọt ngào, có nước mắt niềm vui.
Xin được cúi đầu xin bố mẹ thứ lỗi cho những lúc dại khờ, nông nổi, cho phút giây lỗi lầm.
Xin lỗi những ai một lần nào đó trong đời ta đã vô tình, vô tâm làm họ tổn thương.
Đêm! Buông rơi những giọt nước mắt không níu giữ, cho đôi môi vị mặn.
Đêm! Yên lặng mơ được trở về tuổi thơ. Tuổi thơ có riêng khoảng trời bình yên rộng lớn, có nụ cười trong veo không vương chút bụi. Từ khi nào ta bỏ quên sự hồn nhiên. Thời gian có khi nào quay trở lại. Con tàu nào rời ga lăn bánh về tuổi thơ. Điều ước nào là viển vông. Điều ước nào là có thực cho cuộc sống bộn bề này.
Đêm! Ta thất vọng về ta. Bố dạy ta bài học tự khẳng định mình. Nhưng bài học hàn gắn những vết thương bố đã quên không dạy. Mà sự thực bố cũng không thể hiểu ta đã mang những tổn thương như thế. Bố lo lắng cuộc đời không bằng phẳng, với những xô bồ bon chen phức tạp, với giả dối sẽ xô bước chân ta vấp ngã. Những bài học cuộc đời bố dạy luôn luôn đúng. Và như thế đã hơn một lần ta gồng mình cố lên trở thành ai đó khác.
Đêm! Đi tìm định nghĩa về may mắn.
may mắn là thế nào? Dù là ai? Dù làm gì? Dù sang, hèn? Niềm khát vọng mong đợi cho mỗi cuộc đời không phải là may mắn sao. Với riêng ta may mắn là cảm nhận thấy bình yên. Nhưng ta đi tìm bước chân lạc cả vào những giấc mơ sao chưa tìm thấy. Những khoảng trống lấp mãi không đầy. Có phải ta qua tham lam? Ai đã nói rằng, "may mắn là khi biết đủ”. Nhưng thế nào là " Đủ" cho một kiếp người, có ai định nghĩa được không? Đừng lấy may mắn của người này, làm thước đo may mắn của người khác. Mọi sự so sánh trên đời này đều là sự khập khiễng thôi. Nhớ tới lời bạn nói "Ta hãy đứng lên bước đi, gói những tổn thương bỏ lại phía sau, đừng quay nhìn lại bước thẳng về phía trước, và hãy sống vô cảm một chút ta sẽ thấy bình yên ".
Đêm! Đặt những nỗi buồn, những tổn thương, những gánh nặng trong lòng xuống.
Đêm! Rất dài và rất sâu.
Và như thế!
Đêm! Khép đôi mắt lại!
Giấc ngủ muộn chưa trọn vẹn, nhưng đêm nay ta thấy bình thản hơn rất nhiều đêm!
Một đêm buồn không ngủ!
Nhật kí của những con hạc giấy cuối cùng trích từ blog của bạn Mai Thùy
Nhật kí , ngày … tháng … năm …
Những con hạc giấy cuối cùng
Có 1 câu chuyện kể rằng , có 1 người con gái ngày ngày xếp những con hạc giấy để đến con thứ 1000 em ta sẽ thổ lộ tình cảm với người mình yêu . Em thì không ngốc nghếch xếp đủ 1000 con hạc giấy để nói em yêu anh . Em cũng nói điều ấy có lẽ xắp xỉ 1000 lần nhưng chẳng có điều gì cản trở 1000 con hạc giấy tung những đôi cánh bay lên trời và biến 1 lời nguyền thành sự thật.
Đã 32 ngày , 32 ngày kể từ ngày kỉ niệm lần gặp gỡ đầu tiên cũng là 32 lần trong đầu em những suy nghĩ xáo trộn và mệt mỏi nhưng nghĩ đến anh , em lại mỉm cười . Tình yêu luôn đem đến cho con người nhiều niềm vui hơn là bất hạnh và đau khổ nhưng Chúa ban cho con người ta quá nhiều trí tuệ quá nhiều ham muốn để lo lắng và đau khổ nhiều hơn là cảm nhận và tận hưởng tình yêu.
Hera : Em tận hưởng tình yêu của mình không phải trong lời nói Em yêu Anh , hay trong những nổi nhớ quay quất từng đêm mà trong những con hạc giấy lần lượt nối đuôi nhau ra đời đứng xếp thành 1 chuỗi dài bên bệ cửa sổ .
32 ngày em nhớ anh lắm, nếu anh nhìn thấy những con hạc giấy màu đỏ thì đó là những lúc em nhắc thầm tên anh , những con hạc giấy màu xanh là lúc em mỉm cười, những con hạc giấy màu vàng là lúc em khẽ nhíu mày suy nghĩ ,
À ! còn những con hạc giấy màu trắng, chỉ có 2 con thôi đó là lúc em chẳng nghĩ đc gì cả , em chỉ mơ hồ cảm thấy đôi tay mình cứ thế mà gấp cứ như là 1 bộ máy đc lập trình sẵn . Thế rồi , con hạc giấy duy nhất màu vàng cam bị rách 1 chút ở cánh , đó là lúc đầu em bỗng có viễn cảnh 1 ngày không anh – một ngày mà em thật sự chỉ có 1 mình trên thế giới đẹp đẽ , ngồi cô quạnh nơi này nghĩa là 1 mình hơn cả 32 ngày một mình đáng sợ này.
Con hạc giấy này là con hạc giấy thứ 1000 rồi anh ạ . Em chỉ thích 1000 con hạc giấy màu bạc , nhưng anh lại thích có những màu sắc. Em gấp cho anh cơ mà , thế nên con cuối cùng này em mới đánh dấu 1 chút cho riêng mình . À ! đây con nhỏ nhất , à không , là con to nhất … ừhmm thôi nó sẽ là 1 con bình thường , rất bình thường giữa 999 con hạc khác. Liệu anh có nhận ra em không ?hinh anh mun coc sinh duc nam
Có tiếng chuông cửa. Anh ! Chính là anh rồi. 32 ngày em luôn tin đó là anh trong từng tiếng chuông cửa, em chạy vội ra cửa sổ, của sổ phòng em rất rộng, 1 con hạc giấy bay đi bắt đầu từ con màu trắng 2 con và 1 đàn hạc giấy tản ra từ một cánh của sổ mở rộng ấm áp nắng vàng . Không bao giờ hết , em hiểu được một thứ may mắn có khả năngnó chưa phải và không phải là may mắn trọn vẹn của tình yêu nhưng đó lại là may mắn ngay cả khi không có người yêu bên cạnh.
Dấu lặng và đêm ! trích từ blog của bạn titanic_2010
Nó thích đêm, thích sự yên tĩnh, lặng yên của đường khuya vắng vẻ, ngồi 1 mình lắng tai nghe tiếng vọng của những tiếng động gần đấy, thích nghe nhịp thở đều đều của chính mình, cùng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cũ...
Đêm lặng yên, âm thầm trôi, dành cho nó một góc riêng thu mình lại. Ngồi một mình trong đêm thâu dễ khiến ta cảm thấy cô đơn. Trong khái niệm của mỗi người, cô đơn là… cô đơn, dẫu trong hoàn cảnh nào và thời gian nào.... Ban ngày, cuộc sống thật ồn ào, nhộn nhịp. Người ta lao vào công việc, bận rộn với những lo toan mưu sinh. Không ai có đủ thời gian để lắng nghe chính mình. Những niềm vui, nỗi buồn đến thật nhanh. Họ tiếp nhận chúng, không kịp nghe một tiếng reo vui hay khóc nấc của con tim, họ kìm lòng lại, và tiếp tục lao vào dòng chảy cuộc sống. Và... giữa không khí xô bồ, náo nhiệt ấy, bất chợt, có ai đó cảm thấy cô đơn, họ sẽ thấy mình lạc lõng, chơ vơ... Cuộc sống xung quanh ồn ào thế, có biết bao nhiêu người, vậy sao, ta lại lạc lõng, chơ vơ giữa dòng người đông đúc?
Còn nỗi cô đơn kia đến trong đêm đen. Những nỗi buồn, niềm vui ban ngày, giờ đây người ta mới "thấm", mới đủ bình tĩnh, thời gian để suy ngẫm và cảm nhận trọn vẹn. Đêm lặng im và nó im lặng. Đêm không ồn ào như ban ngày. Đêm cho nó một dấu lặng, một dấu lặng tĩnh tâm để hiểu thấu chính mình, để phân tích, hiểu hết nỗi cô đơn. Sự yên tĩnh của đêm khiến nó bình yên, không cảm thấy rằng mình đang chơ vơ lạc lõng. Đôi khi, nó tưởng đêm cũng cô đơn. Mọi vật đã chìm sâu vào giấc ngủ. Vậy nên, đêm cô đơn... Vì thế sự cô đơn trong đêm khuya "dễ chịu" hơn, khiến lòng thanh thản hơn, bình yên hơn...
Đêm nay, tự nhiên mất ngủ.
Cả ngày thật là mệt lẽ ra phải ngủ sớm thì nó lại không thể ngủ sớm được như mọi hôm... "khi chỉ có một mình không đáng sợ bằng nỗi cô đơn khi quanh ta hiện hữu biết bao nhiêu người!", nó tự nhủ vậy! Đêm yên lặng và đơn giản!. Nó yên lặng, đêm luôn tĩnh mịch như vốn có. Đôi khi, cái yên lặng lại giúp người ta nhẹ nhõm... Đâu cần phải nói quá nhiều, đâu cần cứ phải vui chơi mới làm ta vui... Đêm yên lặng và nhẹ nhàng...
Đêm với nhiều điều khiến ta phải suy ngẫm. Với nhiều thứ để ta nhìn nhận và cảm nhận bằng tất cả các giác quan. Và từ đó ta cảm thấy yêu, thấy sợ. Thấy thích, thấy ghét những gì mà cuộc sống đem lại cho ta...
Mỗi người luôn cố sống thực với chính mình nhưng mấy ai làm được điều tuyệt vời ấy. Ban ngày, nó vẫn sống, sống với một phần của nó và một phần của ai đó. "Phần của ai đó" là những điều nó học được từ người khác, rằng phải làm thế này, làm thế kia; là những bài học nó rút ra từ những lần vấp ngã; là những quy định, ràng buộc mà nó học chấp nhận và thực hiện. Về đêm, mọi quy tắc, giáo điều cũng chìm vào giấc ngủ cùng với những người xung quanh. Và nó lại sống trọn vẹn với chính mình. Nửa kia đó có khả năngtốt, có khả năngxấu, nhưng là của nó. Nó lắng nghe những điều "nửa kia" thổ lộ, trăn trở, muộn phiền. Nó lắng nghe chính mình! Thấu hiểu, giải tỏa, và ngày mai tiếp tục sống - khóa chặt nửa kia...
Bất chợt có cái gì đó vừa nhẹ lăn trên gò má... Uh, thì không cố gồng mình gắng gượng nữa...! Cứ rơi đi để ngày mai lại cố lên, lại ồn ào, mạnh mẽ...!
THỰC HIỆN - Editor: Kenvin - MC: Hip & Hera - Sound: Mic CÁC NHẠC PHẨM SỬ DỤNG TRONG CHƯƠNG TRÌNH - Yesterday one more - Capenters - Nhật ký - Thuỷ Tiên - Đêm thấy ta là thác đổ - Khánh Ly - Because You Live – Jesse Mccartney - Đêm - M4U